Thứ Hai, 29 tháng 7, 2013

TỔ CHA CÁI MIỆNG

LTS: Nghe đâu đó thiên hạ nói rằng: Có 02 cái miệng của 02 loại động vật mà khi gặp thì phải hết sức né tránh. Một là cái miệng con Cóc và một là cái miệng con Rắn. Không biết đúng hay sai nhưng hình như có câu:
Đồ Cóc cắn Rắn mổ.
TĐ thì không ngán miệng của 02 con này mà sợ chính cái miệng của mình. Vì vậy, viết mấy dòng để tu chỉnh, cốt đừng để tai bay vạ gió làm hại đến mình.

Tạo hóa sinh  chi
Cái miệng kia?
Môi trên
Môi dưới khe khe động
Bọt nhải ứ quanh
Nói tía lia.
Cái miệng của quan
Nó thế này:
Hô quân
Khiển lính
Gươm giáo bay
Vật vạ ven đường
Dân lê khóc
Miệng nói lấy câu
Nước non đây.
Tạo hóa sinh chi
Cái miệng kia?
Ăn có nói không
Say mê đắm
Lý tưởng cao siêu
Hóa thế kìa.
Tạo hóa sinh chi
Cái miệng Cóc 
Đã ngắn lại cùn 
vuông góc mặt
Thiên hạ gớm thây 
mẹ  Cóc xù .
Tạo hóa sinh chi  miệng rắn  kia
Hết mang đến chúa 
Lại Đẻn kìa
khè mép tứ phương đe thiên hạ
Động thủ roi lìa ớt sả chia. 
Ấy khổ thân tôi
Cái miệng này !
Miệng Cóc  miệng Rắn mặc kệ thây
Miệng ta ta nói cha chi chúng 
Dù nói hay la kệ chúng bay.

Ngày 29/7/2013
Tuyến điên.



Thứ Hai, 22 tháng 7, 2013

CHA VÀ CON

                           (Con nguyện sẽ cố gắng học, để biết thôi)


Nằm bên đứa con vừa tròn 07 tuổi, người  cha cảm thấy hạnh phúc, đưa tay vuốt  mái tóc của con, miệng nói: Con ơi! Đời ông bà nội cơ cực nên cha không có điều kiện để ăn học. Vì vậy gần hết cuộc đời rồi mà tay vẫn trắng tay, ngoài túp lều được dựng trên diện tích đất bị quy hoạch gần 15 năm nay ra , đời cha không còn có cái gì khác. Con lớn lên nhớ cố gắng học hành, cốt để kiếm lấy cái chử, để cuộc đời con không phải đạp lại con đường mà cha đã đi qua!
Rồi ông nổi hứng đọc mấy câu:
Con ơi cố lấy lời cha
Siêng năng học tập kiếm ba chử đời.
Đang thiu thiu ngủ, nghe cha dặn dò, người con bổng xuất hứng:
Cha ơi con đã nghe rồi
Đời cha đã khổ lẽ  rồi  đến con
  Người cha cảm thấy không có gì hạnh phúc hơn khi đứa con mới vừa tròn 07 tuổi đã biết đọc cái gọi là thơ, chắc nịch đời nó sẽ không phải khổ như mình…
Đang suy nghĩ mông lung, chợt ông nghe tiếng người con cất lên sang sảng:
Dạ thưa cha!
   Những lời cha căn dặn từ hồi nảy đến giờ con đã nghe, đã khắc cốt ghi tâm…nhưng cha ơi! Kiến thức thì vô hạn mà đầu óc con thì có hạn, cha bảo con cố học nhiều thì biết để cái chử ở chổ nào?
   Cha thấy không? Những người có nhiều tiền thì họ phải gửi  vào  ngân hàng, thậm chí ở ngân hàng nước ngoài bởi trong nhà họ không còn  chổ để nữa. Đó là tiền, là tài sản chứ còn cái chử thì biết để ở đâu?
   Cha nghĩ sao khi bảo con cố gắng học? Cha không thấy cái  đầu con nó nhỏ xíu , lại còn  méo méo thế này nữa  mà học nhiều  thì chổ nào để chử hở cha…!
   Người cha ôn tồn nói: Con ơi! Cha mẹ nghèo, lại là bần khố nông nếu con không cố học thì coi như đời con sẽ không khác gì đời cha mẹ bây giờ. Không bì với con người ta được. Con  người ta là con “quan”, không cần học nhiều; chỉ học hết lớp 9 thôi là đã có việc làm rồi. Họ được đưa vào cơ quan trước làm tạp vụ, bưng bê chén bát… sau đó, được cho đi học bổ túc văn hóa,chỉ cần 01, 02 năm là có tấm bằng 12, sau đó ghi danh học tại chức , thế là cái mác cán bộ nhà nước được trang bị vào , mặc nhiên họ thành người “lãnh đạo”. Còn mình là con nhà nghèo mà con.
   Nghe xong, người con nói: Té ra là vậy. Lẽ nào mà cô K… con ông Ng… đã tốt nghiệp đại học chính quy , ra trường 04 – 05 năm nay mà vẫn không xin được việc làm!
   Thôi . Con hứa với cha, con sẽ cố gắng học nhưng mà học để biết thôi chứ không mong tìm kiếm được việc làm  ở cơ quan nhà nước đâu ạ.
               ------------------*******-----------------------
                       Tuyến điên ngày 22 tháng 7 năm 2013.



Thứ Tư, 17 tháng 7, 2013

THƯ GIẢN VỚI BLOG



Chị ơi ngày lại qua ngày
Dang tay ôm lấy đắng cay cuộc đời
Đã qua mấy mươi năm trời

Sống trong khổ hạnh kiếp người nhỏ nhoi.




Ngồi buồn mở blog đọc chơi
Đọc lui đọc tới bình rơi khỏi bình
Bình cho nhân sĩ chí tình
Bình cho họa sĩ vẽ hình vẽ nhân
Bình yên thiên hạ xa gần
Đất đai tài sản tranh phần chia nhau
Quả hạnh phúc hay đớn đau
Dân đen khốn khó nước đau dân nghèo.
Ngồi buồn mở blog đọc chơi
Đọc lui đọc tới buồn ơi là buồn
Buồn cho thân phận chuồn chuồn
Bay cao bay thấp ai buồn cho ai
Tiếc thương thân  kiếp con ngài
Ngày lo ăn  rỗi đêm dài nhả tơ.
Ngồi buồn mở blog đọc chơi
Đọc lui đọc tới buồn vui với người
Buồn cho thế sự ở đời
Dân nghèo nghiêng ngả cuộc đời xác xơ
Buồn cho vận nước hửng hờ
Bốn ngàn năm biết cập bờ nơi đâu.
Tuyến điên.


Chủ Nhật, 14 tháng 7, 2013

MỘT SỐ HÌNH ẢNH VỀ HỌ DƯƠNG - LÀNG HƯƠNG CẦN

LTS: Họ Dương - Làng Hương Cần. Là một trong 06 họ (Hồ = Dương = Trần = Nguyễn = Lê = Bùi) tạo lập nên làng Hương Cần.
Họ có các Phái:
- Dương Vĩnh
- Dương Công
- Dương Xuân (trong Dương Xuân có nhánh Dương Đình, nhánh này bị thất lạc nhiều đời, sau đó mới tìm lại được dòng họ)



Nhà thờ họ Dương - Làng Hương Cần



Nhà thờ họ Dương - Làng Hương Cần 




MỘ TỔ HỌ DƯƠNG - LÀNG HƯƠNG CẦN , Mộ tọa tại xứ Lại Bằng.



TỪ ĐƯỜNG CHI TƯ - Xóm 6, Giáp Đông - Làng Hương Cần



MỘ NGÀI ĐẦU CHI TƯ, tọa tại xứ Kim Bòng - Hương Cần.

 Con chim có tổ, con người có tông. 
Tuyến điên xin đưa vài  hình ảnh này lên để ghi nhớ về nơi tổ tông của mình.