Thứ Ba, 24 tháng 9, 2013

XIN LỖI CON

Với tinh thần thẳng thắn, cởi mở, học hỏi, trao đổi…cha thật lòng nói: Xin lỗi con!
Tại sao cha phải xin lỗi con?
Vì cha , dù  đã học đủ 12 lớp phổ thông + 05 năm đại học + …nhưng đã không thể giúp con giải được bài toán mà đài truyền hình đưa ra.
Theo nội dung được phát trên truyền hình thì bài toán có nội dung như sau:
“có 07 (bảy) cây que diêm, bé làm sao sắp xếp thành 20 (hai mươi) hình tam giác?”.
Cha đã vận dụng hết toàn bộ năng lực của mình, tập trung chỉ đạo các nơ ron thần kinh khẩn trương tìm giải pháp, cốt để làm sao sắp xếp 07 que diêm thành 20 hình tam giác…nhưng , than ôi! Lực bất tòng tâm....
   Phát thanh viên đài truyền hình đã đọc những giây phút còn lại 5 - 4-3-2-1. Hết giờ.
Cha đã bó tay.
Xin lỗi con! Cha đã không thể giúp con giải được bài toán này.
Vậy chờ xem đáp án vậy!
Ngay trong chốc lát, đài truyền hình đã đưa ra đáp án như sau:
-         Lấy que diêm số 1 và số 2, xếp chéo lại với nhau thành chử  X
-         Lấy que diêm số 3 và số 4, xếp chéo lại với nhau thành chử  X
-         Lấy que diêm số 5,6,7 xếp lại với nhau thành hình tam giác (A*)
Cuối cùng sắp xếp lại thành dãy vừa chử vừa hình:   X X A*
Và công nhận dãy XXA là hai mươi hình tam giác.
Xem xong đáp án, Tuyến điên thấy thật  đáng tự hào và khâm phục cho cái trình độ toán học của nước nhà tại thế kỷ 21 này!
Và thầm tiếc nuối: Giá như hồi những năm đầu của thế kỷ 20, khi mình còn độ tuổi “bé” mà được thầy cô giáo chỉ dạy cho cách giải toán như vầy thì hay biết mấy!
Bởi nếu được chỉ dạy theo cách như đài truyền hình vừa phổ biến thì bây giờ mình đã  trở thành người xuất chúng rồi, có đâu còn “ngu ngơ, khờ dại như thế này”.
Vậy con có nên học toán  theo phương cách đã được đài truyền hình giải đáp không, thưa cha?
Không được.
Vì sao? Thưa cha!
Vì nếu học theo cái cách này thì khi lớn lên con sẽ trở thành “kẻ nguy hiểm” .
Sao vậy?
Vì với cách dạy này thì hoặc giả vô tình hay hữu ý, những người đưa ra đáp án này đã giáo dục cho con trẻ học tính “ phải dùng mọi thủ đoạn đến đạt được mục đích”.
--------*****--------
Tuyến điên
A*: TĐ không thể vẽ hình tam giác kèm theo nên mượn hình chử A để minh họa!


NẾU TÔI BIẾT CHỮ

Hình như cái gì cũng có thể xảy ra ở trên đời này hay sao ấy! Nếu đúng thì quả thật là thú vị. Trong buổi cà phê hồi sáng, Tuyến điên nghe được câu chuyện thế này:
Gia đình ông An  chỉ có vẻn vẹn mấy sào đất , chồng cày thuê cuốc mướn, vợ nhổ cỏ trồng rau…kiếm cái sinh nhai qua ngày. Đùng một cái, toàn bộ diện tích đất của gia đình ông bị thu hồi để thực hiện dự án “chăn nuôi đại gia súc”.
Mất hết đất canh tác, ông An thơ thẩn vào ra, trong khi tuổi cũng đã xế chiều. Thương tình, người bạn thời chăn trâu giới thiệu ông với một trường đại học để xin một chân vào làm bảo vệ.
Vào làm bảo vệ được hơn năm, công việc không có gì quá tầm, đồng lương cũng đủ sống cơ bản, qua ngày….tưởng cuộc đời ông đã được an bài thì đùng một hôm ông được mời lên phòng tổ chức làm việc. Tại đây, ông  được thông báo phải nộp bổ sung hồ sơ xin việc tấm bằng tốt nghiệp 12 và hạn cho ông đến hết tháng 7  năm sau  mà không bổ sung được thì cho nghỉ việc.
Làm sao có được cái bằng tốt nghiệp 12 lúc này?
Đi mua bằng giả thì không có tiền mà đi học thì  liệu có ai dạy cho ông  lúc này hay không? Hoặc giả có  người dạy đi nữa thì làm sao ông học nỗi chương trình của 12 lớp học trong một năm….Cuối cùng, ông  đành im lặng để cho thời gian trôi.
Thời hạn cuối tháng 7 năm sau cũng đã đến và ông đã được cho nghỉ việc với lý do không bổ sung được bằng tốt nghiệp 12 theo thông báo của phòng tổ chức.
Nghỉ làm bảo vệ cho trường đại học, ông không trở về quê mà quyết định lưu cư lại thành phố, hòng tìm kiếm cơ hội làm việc…
Làm việc gì bây giờ, khi thành phố rộng lớn mênh mông mà ông thì  một chiếc xe đạp cà tàn  cũng không có….?
Bí đường, ông quyết định mang vác cái bao tải đi  nhặt ve chai….
Vào nghề mới, ông phát hiện ra một điều là dân thành phố thật sang trọng. Trong những đống rác thải , đôi khi có cả kim loại quý….mà người ta thường gọi là “vàng”.
Thấy công việc mới có cơ hội “ăn nên làm ra” , ông bèn liên lạc, tập hợp những người than lang, cơ nhở lại và tổ chức cho họ đi nhặt ve chai…
Sau thời gian đứng đầu tổ chức “nhặt ve chai”, ông An đã có tiền dư, của để…
Một hôm, ông mang nguyên một bao cát tiền đến ngân hàng để gửi. Ông đọc họ , tên và nhờ nhân viên ngân hàng ghi làm thủ tục. Ghi xong phiếu gửi, người nhân viên đưa lại về phía ông và nói: Xin mời ông ký vào giấy gửi!
Đưa đôi mắt nhìn thẳng vào người  nhân viên ngân hàng, miệng ông nói: Dạ! thưa cô. Cô có hộp mực không?
Nhân viên ngân hàng nói: Dạ không, thưa ông! Ông chỉ ký tên vào phiếu là được rồi.
Lúc này, ông An mới buộc miệng nói: Dạ thưa cô, tôi không biết chử!
Nhân viên ngân hàng: Đến đây mà ông còn đùa được. Ông đứng đầu một tổ chức, có nhiều tiền thế này mà nói không biết chử!
Nhân viên ngân hàng vừa dứt lời thì ông An đã lên tiếng: Dạ thưa cô, tôi không biết chử! Nếu tôi mà biết chử, có bằng tốt nghiệp 12 thì đã được làm bảo vệ cho trường đại học rồi!
                                   --------*****--------
                                       Tuyến điên tường thuật

Thứ Bảy, 21 tháng 9, 2013

CẬU VỀ

Có người nói: Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ. Không biết đúng hay sai, nhưng quả thật, trời miền nam dạo này, không biết sao lại hay mưa?
Có lẽ trời hay mưa là do  tạo hóa đã động lòng trắc ẩn với sự chết của những sinh  linh đang làm lụng trên nương rẫy ở tây nguyên trung phần thì nhà đương cục, xả lũ làm  nước cuốn trôi hoặc giả những con người đang ngồi trên xe ô tô, đi qua địa phận Nghệ an thì bị Long vương mời xuống uống rượu…? Đó là giả thuyết, hoặc có thể đúng mà cũng có thể không đúng.
Đang bân quơ suy nghĩ, thì có người gọi:
A lô! Tuyến điên phải không?
Dạ . Em đây.
Đang ở đâu?
Dạ . Ở nhà.
Đang làm gì đó?
Dạ , Đang hít thở.
Ông sao hay giởn vậy!
Em nói thật mà, Em đang hít thở. Nói thật em là kẻ hay làm biến đủ thứ, chỉ  trừ có cái  hít thở không khí là em siêng…
Thôi đi cha nội! Ra quán Thần Sầu nhé!
Tại quán Thần Sầu, Tuyến điên được người anh em kể cho câu chuyện, do chính anh ta viết.
Câu chuyện có nội dung rất hay rất thấm thía…Tuyến điên đã cố mở hết công suất để tiếp nhận…thế mà trên đường đi về, do xe bị cán ở gà, ổ voi nhiều quá, làm cho trung ương nơ ron bị mất đoàn kết, dẫn đến gạt bỏ những nội dung đã cố nhớ văng ra ngoài…
May sao, còn có thằng con – cu Chí . Dù mới 08 tuổi nhưng quả thật đã có trí tuyệt vời. Số là khi nghe Tuyến điên tiếc nuối về nội dung câu chuyện đã nhớ khi ngồi ở quán Thần Sầu , nhưng đã quên do bị va ổ gà , ổ voi trên đường về…Thế là cu Chí  đã chạy ngay xống nhà bếp, lấy lên cái chày đâm tiêu hành… Tay lăm lăm cái chày, miệng nói: Cha cúi đầu xuống!
Tuyến điên chưa hiểu hết ý của con nên quát: Này! Đừng có bất hiếu.
Nhưng không. Cu Chí  nói: Dạ thưa cha! Con có làm gì đâu mà cha nói con bất hiếu! Con lấy cái chày đâm tiêu hành lên và nói cha cúi đầu xuống là nhằm chỉ cho cha cái vị trí “nhớ”. Cha  chỉ lấy cái chày này gỏ gỏ 03 cái vào chổ ấy thì lấp tức “nhớ lại”, chứ có phải con lấy chày là để đánh cha đâu!
Quá ngạc nhiên, Tuyến điên hỏi con: Căn cứ vào đâu mà con nói lấy chày tiêu gỏ gỏ 03 cái vào phía sau đầu là nhớ lại được những điều mình đã quên?
Thật hồn nhiên pha chút tự mãn, cu Chí  nói: Cha có xem phim Tây du ký không? Cha có thấy cảnh khi Tề thiên xin đi học đạo mà bị bị sư phụ từ chối, lấy tay gỏ gỏ 03 cái vào phía sau đầu và đuổi về. Đến canh 03, Tề thiên đã tự tìm đến và đi vào cửa sau, đánh thức sư phụ dậy…Vị sư phụ hỏi lý do vì sao tìm đến giờ này thì Tề thiên đáp: Dạ hồi sáng sư phụ đã dùng tay gỏ vào phía sau đầu con 03 cái. Ý sư phụ là đúng canh 03, đi vào cửa sau để sự  phụ dạy đạo cho.
Nay cha nói đã nghe câu chuyện tuyệt hảo nhưng đã bị quên do trên đường về, xe bị xóc ổ gà, ổ voi…thì hãy học cách của Tề thiên, lấy cái chày này gỏ gỏ 03 cái vào sau gáy, ắt sẽ nhớ lại…!
Thán phục trước tài cán của thằng con, Tuyến điên đánh liều cầm lấy cái chày tiêu gỏ gỏ mấy cái vào đầu, quả nhiên hiệu nghiệm.
Câu chuyện người anh bạn kể hồi nảy tại quán Thần Sầu đã dần dần hiện ra:
Chuyện kể:
 Ngày cậu còn đi học, nhà ngoại nghèo, mái lợp bằng lá dừa nước, phên tráp bằng thân cây nứa, lồ ô đập dập, sân vườn và nền nhà bằng đất, khi cậu đi học về, bỏ dép tận ngoài cửa lớn, vào nhà, vòng cay , cậu : Dạ thưa má, con mới đi học về!
Nay cậu đã là quan và nhà ngoại đã khang trang, bốn bề xung quanh được bao phủ bởi  tường rào xây thẳng tắp, sân vườn và nền nhà được lót bằng gạch hoa cương, cửa ngõ cao tường, cổng có mái che, có long chầu phụng múa…
Cậu về, quần áo chỉnh tề, nút gài tận cổ, dày đen bóng loáng…cậu đi lòng vòng quanh sân…một lát sau, cậu đi thẳng vào nhà cùng với đôi dày, ngồi xuống chiếc ghế đẩu đã được đặt cùng với bộ bàn chử H ngay ngắn trước bàn thờ gia tiên, giọng cậu dỏng dạt: Má đưa cho con đôi dép!
Ngoại đã già, lưng còm, vai lệch, đôi chân run run , lật đật chạy từ dưới nhà bếp lên, tay cầm đôi dép, run run đặt vào chân cậu….
Cậu mang đôi dép, đi xuống nhà dưới, tìm chổ rửa ráy thân mình, để một mình ngoại, tay run lẫy bẩy, cầm ba nén hương thắp lên lư hương, miệng lầm thầm khấn: Thằng út đã về….!
Trên bàn thờ gia tiên,  từ mấy cây hương mà ngoại vừa thắp , không rõ vì sao đã bốc cháy thành ngọn lửa, thiêu rụi cả những gốc chân hương mà ngoại đã thắp từ trước….
------------------*********----------------

Tuyến điên tường thuật.

Thứ Bảy, 14 tháng 9, 2013

NGU NHƯ TRÂU?


Ngày 13 nhằm thứ 6, người ta nói là ngày “không may mắn” đối với những tín đồ Thiên chúa giáo. Không biết thực hư thế nào, nhưng ngày hôm qua – 13 tháng 9 nhằm thứ 6, đối với tôi là ngày may mắn vô cùng.
Số là gần trưa, khi đi làm về, bật TV , bắt gặp sóng của đài truyền hình Hải Phòng. Ôi trời ơi! Đang trực tiếp cuộc thi chọi trâu. Thật tuyệt.
Đang đến giờ ăn cơm trưa nhưng cả hai cha con vẫn ngồi đăm đăm mắt vào màng hình vô tuyến.
Trận bán kết I: Trâu số 07…Ông thật tuyệt vời! Biết né tránh đòn đâm trực diện của đối phương. Thật tuyệt vời khi ông 07 đã có một bộ pháp nhanh nhẹn đến mức không tưởng. Khi đối phương đâm đầu trực diện, ông đã lắc nhẹ cơ thể sang một bên thế là làm đối phương lở đòn…Nhìn bộ pháp của ông, tôi cảm thấy ông như mộ võ sỹ thực thụ trên võ đài. Ông đã chiến thắng đối phương sau hơn 03 phút thi đấu. Ông giành quyền vào so găng chung kết với đối thủ chiến thắng ở trận bán kết II.
Trận bán kết II: Trận này diễn ra giữa 02 chú trâu thiệt trâu và không có pha đánh nào đáng để học nên xin phép không đề cập.
Trận chung kết: Ông số 07 ra trước. Khi thấy đối phương vừa ra sân, ông số 07 đứng ngóng cổ nhìn. Khi hiệu lệnh bắt đầu thi đấu, ông số 07  ưỡn  lưng,  di chuyển vòng sang phía bên phải, chính điều này làm đối phương không thể đâm đầu trực diện như đối thủ ở trận bán kết I.
Bất ngờ là ông số 07, sau khi cúi đầu va quẹt nhẹ nhẹ với đối phương, không biết đối phương nói gì hay ông có suy nghĩ gì...mà  ông đã cong đuôi bỏ chạy? 
Nhìn động tác ông chạy thấy nhởn nhơ làm sao, vừa chạy vừa quay đầu nhìn lại...đây có thể là có một tý trí tuệ "trâu" trong ông. 
Tại sao ông số 07 đã bỏ chạy khi chưa kịp thử  đòn với đối phương?
Thằng con hồi nảy giờ chăm chú theo dõi , thấy ông số 07 bỏ chạy, liền lên tiếng: Trâu số 07 thông minh quá , ba nhĩ!
Tại sao ông số 07 không đánh, chấp nhận thua ngay từ đầu mà con gọi thông minh?

Ơ hay! Ba là ba của con mà không biết hay sao lại đi hỏi con!
-------------------*****---------------
ngày 14/9/2013
Tuyến điên

Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2013

TUYÊN ÁN

Nhân danh chính thể gia đình
Tuyên xé chữ " tình" hai nửa làm đôi
T - I-  ti tiện quá rồi
I - nh -  inh   ỉnh nổi trôi đầy đường
Trông nhìn thế sự mà thương
Con thơ  ngơ ngác nhìn  đường mẹ cha.
Nhân danh chính thể nước nhà
Tuyên phán án  tử  mạng ta mạng mình
Trông nhìn thế sự mà  kinh
Mạng   mình mình đóng mạng  người đóng sao?
Xót thương phận gái liễu đào
Hồng nhan ai ngỡ bỏ vào bỏ ra!
Ngày 06/9/2013
------*****------
Tuyến điên

  

Thứ Tư, 4 tháng 9, 2013

TÀI NĂNG HAY SỐ MỆNH

I.
Tin thằng Nam con ông  Đại thi đỗ vào trường đại học đã làm cho không  khí ở cái làng quê hẻo lánh , vốn yên bình bổng trở nên ồn ào, náo nhiệt; có người đã cất lên tiếng: Cái thằng Nam nó đi học hồi nào đâu  mà giờ nghe tin thi đỗ vào đại học? Tui thấy Nó hằng ngày đi cắt cỏ, chăn trâu chứ có thấy đi học hồi nào đâu…!
Thật tội nghiệp cho Nó! Trong cái thời buổi kinh tế thị trường này, cái gì  cũng được tính ra tiền, tiền là thước đo mọi giá trị…thì làm sao ông Đại có điều kiện  để  cho Nó  đi học đại học được!
Sự quan tâm, lo lắng của những người dân xung quanh cũng nằm trong sự lo lắng , ưu tư của Nam.
Cầm phiếu báo nhập học trong tay, mắt Nam nhắm nghiền lại, đầu óc suy nghĩ tứ tung:
-         Nếu không đi học đại học thì cuộc đời của Nam xem như chấm hết. Vẫn tiếp nối cuộc sống đời gia truyền “con trâu đi trước cái cày theo sau”;
-         Còn như đi học thì cha mẹ làm gì có tiền để chu cấp…?
   Nhường như đọc được suy nghĩ của con, ông Đại đến ngồi bên và nói: Con cứ đi học đi! Dù cha mẹ nghèo  nhưng cha mẹ còn chạy được. Khi nào cha mẹ kiệt sức thì con nghỉ.
  Lời của ông Đại  đã như ngọn lửa đốt cháy những ưu tư, lo lắng của Nam. Nam bật ngồi dậy, tiến lại góc bàn, cúi xuống nhặt lại tờ “phiếu báo nhập học” mà mình đã quăng vào đó  từ hồi sáng sớm.
   Ông Đại gọi người đến để bán một chiếc ghe nan mà Nam đã cùng với ông đan trước đó nhưng chưa kịp trét dầu hắc ín. Số tiền thu được chỉ vỏn vẹ mấy mươi ngàn, không thấm vào đâu. Túng quẩn, ông Đại làm liều. Ông kêu người đến bán luôn con trâu mà ông đã nhận nuôi của Hợp tác xã.
  Bán con trâu được hơn hai triệu  đồng, người môi giới  đã  “ăn” của ông hết mấy trăm ngàn , còn đúng hai triệu. Ông đi mua lại một con trâu với giá hơn một triệu còn số tiền còn lại, cộng với số tiền bán chiếc ghe nan, dồn  làm lực đẩy để đưa Nam bước chân ra khỏi  vòm che của gia đình, cha mẹ  vào thành phố Hồ chí Minh, để theo học đại học.
   Nam nghĩ lại cuộc đời, sao thấy mình lận đận thế?
   Nhớ hồi còn đi học phổ thông, Nam đã từng bỏ học đến mấy năm. Sau khi thi đỗ tốt nghiệp  lớp 9, dự thi vượt cấp lên lớp 10, Nam không biết mình có đỗ hay không. Do không có phương tiện để đi và khi mượn được chiếc xe đạp để đến trường dò xem kết quả thì hởi ôi! Bảng điểm  đã bị người khác xé mất tiêu rồi. Không quan tâm mấy, Nam trở về nhà phụ giúp cha mẹ cắt cỏ, chăn trâu, làm việc đồng áng…
   Rồi một hôm, khi trường học đã khai giảng năm học mới được mấy ngày, có thằng bạn cùng học lớp 9 , đến nhà, gọi: Nam ơi! Đi học. Tao có nghe thấy cô giáo điểm danh gọi tên mày. Mày cùng học với tao ở lớp 10D đấy!
Nửa tin nửa ngờ, sáng ngày hôm sau, Nam cũng khăn gói theo các bạn đến lớp mà trong lòng thấp thỏm, hồi hộp. Sự hồi hộp chỉ được xé tan khi có tiếng điểm danh của cô giáo gọi tên Nam
  Là con người được sinh ra từ ruộng đồng nên Nam lộ vẻ chân chất, dù  đã học gần hết lớp 12 rồi nhưng Namvẫn không hiểu được khối A là gì? Khối B là gì? Khối C là gì..? và học đại học ra thì làm cái gì…? Trong khi các bạn cùng theo học với Nam đã chuẩn bị sẳn cho việc dự thi  vào trường  nào,  sau khi tốt nghiệp 12…
    Một hôm, khi đi ngang qua đám bạn đang đứng ở hành lang lớp học, Nam nghe thấy họ bàn tán với nhau về việc thi vào trường này, trường kia….Đứng lại nghe, Nam nghe có người nói: Thi vào đại học PL. Nam hỏi: Học PL  ra trường thì làm gì? Những người bạn đã nói cho Nam biết là : Học PL  ra trường làm tòa án.
  Như con Kiến đang bị cuốn trôi bởi dòng nước chảy, khi  nghe đến hai chử: Tòa án. Nam cảm thấy hay hay. Vì Tòa án là nơi nhân danh chính thể, thực hiện chức năng xét xử, phán quyết đúng sai, đảm bảo cho mọi người đều bình đẳng…Nghĩ vậy, Nam quyết định đăng ký dự thi vào trường đại học PL.
   Lật tờ hướng dẫn cho thí sinh đăng ký  dự thi vào các trường đại học, Nam đọc tới đọc lui và phát hiện hầu như 99% số trường đều có hai chử “lý lịch” kèm theo.
   Đọc hai chử “lý lịch” kèm theo , Nam cảm thấy những ham muốn của mình tự nhiên bị vụt tắt .  Bất giác, có một luồng suy nghĩ đi qua trong đầu óc của Nam, Nam nghĩ: Nếu trường đại học nào cũng có hai chử “lý lịch” kèm theo thì con đường học vấn của Nam xem như chấm dứt.
   Rất may,  trường đại học PL Hà nội và Phân hiệu đại học PL thành phố Hồ chí Minh đã không có ghi kèm hai chử “lý lịch”. Đây là trường học mà Nam có ý định đăng ký dự thi, nhờ nghe được thông tin từ bạn bè.  Như một định mệnh, Nam cầm viết ghi tên đăng ký dự thi vào trường đại học PL Hà nội.
   Không biết số phận trớ trêu hay cuộc đời diễu cợt mà  khi Nam nộp hồ sơ , qua đó đăng ký dự thi vào trường đại học PL Hà nội thì người nhận hồ sơ  đã nhất quyết không nhận. Vị này nói: Hà nội không có trường PL.
   Không biết phải ứng xử thế nào? Nam nói: Thầy cho em mượn Bảng hướng dẫn đăng ký dự thi đại học!
   Đưa tay chỉ vào mục : Trường đại học PL Hà nội, Nam nói: Sao ở đây có hướng dẫn ….
   Người nhận hồ sơ  đưa mắt nhìn nhưng  vẫn nhất quyết không nhận hồ sơ. Cùng đường, Nam nói: Thầy cho em mượn cái dao lam!
   Rồi Nam dùng lưỡi  dao lam cạo bỏ đi dòng chử Hà nội và ghi vào đó 03 chử HCM. Thấy vậy, người nhận hồ sơ  nói: Ối chào! Mày làm cái hồ sơ không xong thì thi tốt nghiệp 12 cũng không đậu nữa huống hồ chi thi đại học !
   Tốt nghiệp 12 đã thi xong nhưng lại một lần nữa Nam không thể biết kết quả thi của mình. Vì Bảng báo điểm đã bị ai đó xé mất.
  Cũng may cho Nam, khi đến trường học, Nam gặp được người bảo vệ, vị này  nói: Mày đậu tốt nghiệp, tao đọc rồi, thấy có tên mày,  tao biết và  nhớ mà. Về nhà ôn bài mà đi thi đại học đi!
   Nửa tin nửa ngờ nhưng khi  ngẩn mặt lên nhìn thì thấy chỉ còn khoảng 15 ngày nữa là đến ngày dự thi đại học, thế là không còn cách nào khác , Nam tranh thủ thời gian để ôn thi.
   Phiếu báo dự thi đại học được gửi về. Cầm tờ phiếu báo mà lòng Nam thắt thỏm, lo âu…Một loạt các câu hỏi được đặc ra:
   Nếu đi dự thi đại học mà sau này biết không đậu tốt nghiệp lớp 12 thì  quả thật là  quá tốn kém; đó là chưa nói đến chuyện động trời là giả sử đi thi mà đỗ vào đại học nhưng lại không có bằng tốt nghiệp cấp III do bị trược khi thi  tốt nghiệp thì sao…?
   Còn nếu bỏ không dự thi đại học, lỡ sau đó biết đậu tốt nghiệp thì hối hận không rồi…
   Trong sự băn khoăn , lo lắng, chợt Nam léo lên tia hy vọng: Biết đâu  sự may mắn  của đợt thi vượt cấp lớp 9 sẽ đến với Nam lần nữa! Thế rồi Nam quyết định đi vào thành phố Hồ chí Minh để dự thi đại học.
  Không có tiền, ông Đại xoay xở vay mượn được số tiền hơn hai trăm ngàn đồng và đưa Nam vào thành phố Sài gòn để dự thi đại học.
   Vừa ra khỏi sân ga, Nam có cảm giác như bị lạc vào thể giới tiên bồng, khi nhìn Sài gòn về đêm với đèn đường sáng chói, nhà cửa, lầu đài cao ngất ngưỡng…khác hẳn với làng quê nghèo, hẻo lánh nơi mình được sinh ra và lớn lên…lúc này, Nam cảm thấy mình thật sự  quá  lạc hậu.
   Sau những ngày được chu du ở Sài gòn, Nam trở lại quê nhà với công việc cày cấy…cho đến một hôm , khi cơn nước lụt vừa kịp rút ra khỏi đường xóm thì cũng là lúc Nam nhận được phiếu báo điểm của trường PL.
   Trong thời gian  chưa có kết quả  của trường về việc Nam có đủ điểm  để vào học đại học hay không, thì một hôm:
   Khi xem TV, Nam nghe thấy thông báo chiêu sinh lớp đại học PL mở rộng, do trường đại học PL Hà nội thông báo, qua đó trường sẽ nhận các học sinh thi vào đại học khối A, C có số điểm từ 10 trở lên.
   Nam cầm hồ sơ , phiếu báo điểm của trường phân hiệu đại học PL thành phố Hồ chí Minh, đăng ký xin học lớp mở rộng do trường đại học Hà nội chiêu sinh.
Và một lần nữa, số phận của Nam đã bị tạo hóa trêu ngươi khi sau đó mấy ngày thì Nam nhận được phiếu báo nhập học của trường phân hiệu đại học PL thành phố Hồ chí Minh.
   Và cái tin Nam đỗ vào đại học đã làm cho cái làng quê nghèo, hẻo lánh trở nên ồn ào, náo nhiệt từ đó.
II.
   Khác hẳn với Nam, Mô được sinh ra trong một gia đình khá giả, cha của Mô – ông Bi là người có chức sắc trong làng. Ít nhiều thì ông Bi cũng là người “ăn trên ngồi trốc” khi làng có việc đại sự.
Mô học trước Nam một lớp. Sau khi học xong lớp 12, Mô đăng ký dự thi vào trường đại học TS. Không biết lý do vì sao mà sau khi dự thi đọc học xong, Mô vẫn không được nhập học!
   Khi Nam dự thi vào trường phân hiệu đại học PL thì nghe đâu, Mô cũng dự thi lại vào trường TS.
  Sau thời gian dự thi vào trường đại học không lâu,  gặp Mô. Nam hỏi: Mày thi TS được mấy điểm?
   Mô nói : 10 điểm . Nam nói tiếp: Muốn vào TS thì phải lặng cho sâu, chứ còn bơi lặng khơi khơi thì chẳng bắt được gì đâu!
  Rồi Nam nói tiếp: Mày có đi học PL không? Tao nghe TV thông báo chiêu sinh học lớp đại học mở rộng tại H do trường đại học PL Hà nội tổ chức, họ nhận học sinh đã dự thi vào đại học các khối A, C có điểm thi từ 10 điểm trở lên. Có đi thì chuẩn bị hồ sơ rồi đi với tao!
   Trời mưa to, gió lớn, nước chảy mênh mông ngập lút của nhà cửa, ruộng vườn, ông Đại dùng ghe nan chở  Nam đến nhà ông Bi , rồi chở Nam và Mô đi đến trường đại học TH để 02 đứa nộp hồ sơ xin học lớp đại học mở rộng.
   Nước lụt vừa rút thì  cũng là lúc Nam nhận được giấy báo nhập học của trường đại học PL thành phố Hồ chí Minh. Cầm phiếu báo nhập học trên tay, Nam đến nhà Mô và nói: Tao vừa mới nhận phiếu báo nhập học, mày theo học ở trường TH đi, còn chắc tao phải vào thành phố để học, vì đó là trường mà tao đã chọn để dự thi đầu vào….
  Trong thời gian Nam về quê để thực tập, một hôm Nam gặp ông Tiếp – một người thân cận trong làng. Khi gặp Nam, ông Tiếp hỏi: Thằng Mô nó tổ chức ăn mừng tốt nghiệp đại học tưng bừng lắm, nó có mời cháu không?
   Nam chưa kịp hiểu mô tê gì ráo trọi thì có tiếng bà Dẫn: Ông hỏi khéo quá ha!...
Nghe đâu, bây giờ Mô  là người  thành đạt  và giàu có lắm ….!
III.
  Nước chảy xuôi dòng, thời gian đi qua không ai lấy lại được. Cho dù tài năng hay định mệnh thì âu cũng chỉ là câu nói cửa miệng của người đời. Cái chân lý cuối cùng để sống và chết là cuộc đời mình biết đến ai và có ai biết đến mình?

Thế mới hay thế thái nhân tình trong cõi đời này thật là hư ảo. 
              ---------------------888888-----------------------
                                     Tuyến điên