Thứ Bảy, 8 tháng 10, 2016

TIÊU TAN


Thứ 7 mùa thu...
Gió im mình đứng không lay động
Cây rủ cành chờ gió mãi bơ vơ...
Ôi tháng năm...
Thời gian phủ bụi mờ
Em đã đến...?
Đã đi....?
Hay tôi đang chìm trong giấc mơ huyền ảo...?
Rồi bổng giật mình
Mộng ảo tiêu tan.
Xếp lại thời gian
Đưa thân mình vào gối áo
Nắp quan tài đóng lại...
Tôi mãi mãi rời xa.
Rồi một ngày kia
Trong gió bụi sơn hà
Tôi chợt nhận ra...
Kiếp người....!
---+++----
tuyến điên

Thứ Tư, 21 tháng 9, 2016

GIẪM NÁT THỜI GIAN

Gã độc hành
Hồn nhiên  lê chân bước
Gót phong trần
Giẫm nát cả thời gian
Bên quán nhỏ liêu xiêu
Ai bán rượu …tên nàng
Hương lan tỏa
Mùi thời gian dịu ngọt
Chân chậm bước
Thả hồng lòng  thưởng thức
Sắc hương ai
Làm ngây ngất …..lòng ai.
Nhấp chén rượu
Gã lữ hành buông thả
Trả  thời gian
Cho quá khứ mang đi
Ôi cuộc sống
Được bao  năm
Để thiên hạ sân si
Nâng chén nữa
Tiễn ưu sầu theo dĩ vãng
Để lại  nơi đây
Chút thời gian ….năm tháng
Gã  lữ hành   hiên ngang
Lê bước  chân giẫm nát….
------*****-----
Đồng xoài, ngày 21/9/2016
Dương Vĩnh Tuyến


Thứ Ba, 30 tháng 8, 2016

GIÓ RƠI

Đêm dài nghe tiếng gió rơi
Nghe cây trở giấc giữa trời sương sa
Nghĩ thương con trẻ,  mẹ già
Thương em cô gái thật thà đáng thương.
Giữa đêm thức giấc mộng trường
Nhớ về dĩ vãng lệ nhường khóe my
Con ơi hãy cố học đi
Cha nghèo nhưng vẫn kiên trì nuôi con.
Nhìn con say giấc ngủ ngon
Lòng   cha  vẫn thức thức   tròn  canh thâu
Một mai mưa nắng dải dầu
Con ơi hãy nhớ trên đầu có cha!




Thứ Tư, 23 tháng 3, 2016

NGẬM NGÙI

Phút cuối 
tiễn nhau trong cay đắng
ngậm ngùi hơi thở nén qua tai
ù ơ...ai đó đang trú trớ
Nín đi....
Luật lệ chỉ khôi hài.
Phút cuối 
anh ngậm ngùi nuối tiếc 
chiếc gậy cường quyền
thuở một hai...
bạn anh 
đồng chí cùng sát cánh
đánh mất của anh
chiếc ghế dài....
Phút cuối
anh nói câu từ nhiệm
nhận lấy về mình những lỗi, sai...
lời anh.... nghe gió run run rẩy
Thiên hạ buông lời
thật mỉa mai.
--------------*****--------
Tuyến điên