Thứ Bảy, 24 tháng 8, 2013

NHÂN TÀI HAY RÔ BỐT

Nhớ lại vào năm 2002, khi đi Hà nội học lớp đào tạo nghề, một hôm khi lớp học đang diễn ra, có ông B…làm ở phòng quản trị nhà trường lên bục giảng giải, qua đó phê phán: Các anh chị là LS mà viết cái đơn xin phép nghỉ học cũng không ra trò. Không biết khi còn học ở trường đại học, người ta đã giảng dạy cho các anh chị cái gì?
Vừa nói, ông B vừa đưa ra cái đơn xin phép nghỉ học mà ông đã nhận được của một học viên trước đó. Tay ông giơ cao lá đơn và nói: Đây này , các anh chị thấy đây này, học viên này viết: Đơn xin phép
Kính gửi: Ban giám hiệu học viện…
Tôi tên: Hồ văn Ng…
Tôi nói để các anh chị biết, viết đơn không được xưng danh tôi tên mà phải ghi em tên….
Nghe ông B thuyết giảng, TĐ tui  dự tính giơ tay xin phép phát biểu ý kiến, qua đó xin hỏi tại sao không được xưng danh tôi tên mà phải em tên…nhưng chưa kịp giơ tay thì bố già ngồi bên (ông này nguyên là giáo viên trường Đ) đang theo học lớp đào tạo nghề với tôi, đã can ngăn. Bố già nói: Thôi. Cậu đừng làm phức tạp tình hình. Tôi cũng là người một thời đi dạy nhưng thú thật chưa bao giờ có suy nghĩ như ông B này.
Nói rồi, bố già phân tích: Việc người viết đơn xưng danh tôi tên Hồ văn Ng là đúng. Việc buộc phải ghi  em tên, con tên, cháu tên….khi viết đơn là không đúng. Các từ em tên, con tên, cháu tên…chỉ dùng khi viết thư tay trao đổi giữa những người có quan hệ máu mủ, huyết thống hoặc lệ thuộc hoặc học sinh phổ thông…việc người viết dùng các chử em tên, con tên, cháu tên…là để tôn trọng người được nhận đơn …nhưng giả sử họ dùng từ tôi tên thì cũng không sai.  Không có quy định nào bắt buộc phải xưng danh em tên, con tên, cháu tên... Ở đây, ông Hồ văn Ng…là học viên, đã lớn tuổi, và đơn ông gửi là gửi Ban giám hiệu trường chứ không phải gửi đích danh một giảng viên  cụ thể nào, nên việc ông B bắt buộc khi viết đơn phải ghi em tên chứ không được ghi tôi tên, là không đúng.
Sự kiện tưởng chừng chỉ diễn ra ở đó.
Không may, gần đây có người nhờ TĐ viết giúp cái đơn khởi kiện để yêu cầu tòa án giải quyết phân chia tài sản chung. TĐ tôi viết:
ĐƠN KHỞI KIỆN
Kính gửi: Tòa án nhân dân huyện N
Tôi tên: Hồ văn Dại sinh năm 1968
Địa chỉ:……
Khởi kiện: Bà Tống văn Cu sinh năm 1969
Địa chỉ:……
Khi đơn được đưa đến nộp tại tòa án huyện N thì cán bộ tòa án đã  cho rằng đơn viết không đúng. Cụ thể, không được dùng từ Tôi tên Hồ văn Dại .
Mà phải dùng cụm  từ : Họ và tên người khởi kiện Hồ văn Dại ;
Không được ghi : Khởi kiện bà Tống thị Cu mà phải ghi: Họ và tên người bị kiện: Tống thị Cu…
Nếu không sửa lại đơn theo yêu cầu của tòa án thì tòa án không nhận đơn .
Ông Dại đem đơn về gặp TĐ tôi và thuật lại toàn bộ nội dung như trên.
Không biết làm cách nào, TĐ tôi sửa lại đơn khởi kiện theo mẫu sau:
ĐƠN KHỞI KIỆN
Kính gửi: Tòa án nhân dân huyện N
Họ và tên người khởi kiện: Hồ văn Dại sinh năm 1968
Địa chỉ:
Họ và tên người bị kiện: Tống thị Cu
Địa chỉ:……
Đương nhiên sau đó cái đơn này đã được tòa án nhận, giải quyết.
Khổ nổi, do trình độ của cán bộ quá cao siêu, quá tài năng nên nhiều khi không chú ý, vì ở phần đầu thì bắt người khởi kiện phải ghi : Họ và tên người khởi kiện chứ không được ghi tôi tên, nhưng trong phần nội dung thì người khởi kiện đã mặc nhiên xưng " tôi" mà cán bộ không nhìn thấy. 
Hởi những người biết đọc chử, hãy đọc thử đoạn sau đây  xem có nghe thủng cái màng nhỉ  không!
ĐƠN KHỞI KIỆN
kính gửi: Tòa án nhân dân...
Họ và tên người khởi kiện: Hồ văn Dại
địa chỉ...
Họ và tên người bị kiện:...
địa chỉ:....
Nay tôi đề nghị tòa án nhân dân giải quyết các nội dung, yêu cầu sau:...
Than ôi! Ở trên thì không cho ghi tôi tên mà ngay xuống dưới mấy hàng thì hướng dẫn người khởi kiện xưng tôi...Thế mới biết cái trình độ của người ta  thật quá tài! 
Từ hai sự kiện như trên, tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc khi được sống trong một xã hội mà ở đó có quá nhiều người trên mức tài giỏi. Họ tài giỏi đến mức không  có ai tài giỏi hơn. Họ thật xứng danh là con người mới, toàn diện!
               ----------------******-------------------
                       Ngày 24 tháng 8 năm 2013

                        Tuyến điên

Thứ Năm, 22 tháng 8, 2013

KÝ ỨC CỦA KẺ DẠI KHỜ


    Trong sự ngà ngà say , Hắn cố  kiếm tìm  trong ký ức của mình , một chút kỷ niệm  về tuổi thơ, về quê hương xứ sở nơi Hắn được sinh ra và lớn lên.
   Hắn cho biết: Mình được sinh ra trong một gia đình dưới bậc thấp nhất của tầng lớp  bần khố nông,  tại Giáp Đông - Hương Cần - Hương Trà -Thừa Thiên. Nay là Giáp  Đông, làng Hương Cần, xã Hương Toàn, thị xã Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên – Huế.
   Hắn nhớ có lần Mạ Hắn nói với Hắn rằng: Bà đã sinh ra Hắn ngay tại cái chuồng heo của gia đình ông nội Hắn.
Hắn cảm thấy thú vị , đắc ý đến tận cùng khi biết được thông tin là mình được Mạ sinh ra ngay  trong cái chuồng heo…Hắn bổng cất giọng cười một cách sảng  khoái, đắc chí.
   Sự kiện Hắn được sinh ra trong cái chuồng heo đã làm Hắn liên tưởng đến nhân vật Chí Phèo trong tác phẩm Chí Phèo mà Hắn đã được học ở cái thời đi học phổ thông……rồi đột nhiên, trong tiềm thức của Hắn, ký ức đã trở về, Hắn nhớ:
   Vào những ngày cuối tháng 3 năm 1975, Hắn cùng với 02 người chị được người cha đưa đi “chạy giặc”. Than ôi! Với 04, 05 tuổi đầu, Hắn có biết “giặc” là chi mô! Dù còn nhỏ nhưng Hắn nhớ rất rõ, rất cụ thể sự kiện Hắn cùng với các chị và người cha đi xuống một chiếc nốt (thuyền) , rồi sau đó được đưa lên một chiếc tàu biển lớn. Trong sự mệt nhoài của việc say sóng, Hắn vẫn còn nhớ như in, hình ảnh những người lính trên tàu với những màu đen, đỏ trên người…
Tàu lênh đênh trên biển một thời gian , Hắn không biết rõ đi mất bao nhiêu  ngày, giờ, tháng…mà chỉ biết sau đó, Hắn được đưa lên bán đảo Sơn Trà của Đà Nẳng.
   Khi đang ở tại nhà của người ông, em trai ông nội Hắn, bổng một hôm Hắn thấy có một người bị lồi bụng , được một người khác vác đi ngang…lúc này có ai đó  nói cho Hắn nghe: Người đó bị bắn. Hắn hỏi lại: Bị ai bắn? Người đó trả lời cho Hắn rất rõ ràng, mạch lạc nhưng bây giờ Hắn đã quên, vì đã gần 40 năm trôi qua, chính xác là hơn 38 năm.
   38 năm , một chặng đường đủ để một đứa trẻ mới được sinh ra, tồn tại, phát triển, trưởng thành…ấy vậy mà giờ đây, trong sự ngà  ngà say của men bia rượu, Hắn vẫn cảm thấy mình như đang còn ở cái tuổi lên 04 lên  05 , đang theo gia đình “chạy giặc”....những chẳng biết giặc ở đâu!
   Càng nghĩ, Hắn càng thấy thương thương cho cái tuổi thơ của mình!
Hắn cảm thấy luyến tiếc cho một thời quá khứ, một sự kiện xảy ra, thế là Hắn luôn miệng giá như ngày đó…thì bây giờ….!
   Hết chạy giặc,  Hắn theo gia đình  trở  lại quê hương – làng Hương Cần. Cha Hắn bị bắt đi cải tạo gì đó. Hắn nhớ khi đó có ai đó đã nói với Mạ Hắn: Thím lo làm ăn nuôi con, chú rứa là mốt mùa lệ thủy. Giờ đây nghĩ lại, Hắn bổng thấy giựt mình mà thốt lên: Trời ơi! Sao con người ta lại nhẫn tâm với đồng loại đến thế?
- Đi học mẫu giáo:
   Hắn nhớ một lần cùng đi với các chị em đến trường mẫu giáo, khi đến nơi Hắn thấy những đứa trẻ như Hắn, đứa thì  bị người lớn (lúc đó Hắn chưa nhận biết được đó là cô giáo) bắt quỳ; đứa thì đứng quay mặt vào tường; đứa thì vòng tay…thế là Hắn quyết định không vào học, Hắn bỏ đi một mạch về nhà. Đó là lần đầu tiên trong cuộc đời, Hắn đi học. Và đương nhiên, Hắn đã không  học. Có lẽ vì vậy mà giờ đây, Hắn đã không có được sự khéo léo, khôn ngoan trong lời nói, do không nhận được sự giáo dục đầu đời của “ nhà trường mẫu giáo”.
- Đi học chử:
   Năm 1976, Hắn vào học lớp 1. Đến năm 1981 -1982, khi đang học lớp 6 nữa chừng thì Hắn bỏ học. Trở về nhà, cắt cỏ chăn trâu. Hắn sung sướng đến mãn nguyện khi thoải mái  ngồi trên lưng trâu, miệng nghêu ngao:
                        Ai bảo chăn trâu là khổ
                        Chăn trâu sướng lắm chứ!
                     Ngồi trên lưng trâu gió lạnh queo râu
                       Ngồi trên lưng trâu hát bài tự do.
    Hồi đó, đất nước phát triển theo chế độ tập đoàn, sau khi học về , Hắn lại đến sân tập đoàn chơi và bị mấy người lớn xúi đến vuốt mũi những đứa trẻ con như Hắn. Tất nhiên, sau cái vuốt mũi thì Hắn bị đối phương xông vào đánh cho một trận tơi bời khói lửa.
   Nhớ lại chuyện này, Hắn đã bật ra một nụ cười ngượng ngạo. Hắn nghĩ thật may cho đời Hắn…nếu như thời đó mà trẻ con có tính khí như bây giờ thì chắt chắn là Hắn đã bị ăn dao rồi. Và giờ đây, có lẽ là Hắn đang ngồi uống rượu, hầu chuyện với Diêm Vương…
   Hắn không tài nào tìm ra câu trả lời cho câu hỏi: Tại sao? Tại sao thanh nam, nữ  tú bây giờ cứ hể cứ đụng chuyện là xách dao, mã tấu, thậm chí là súng…ra để hành xử với nhau?
   Suy nghĩ mông lung, Hắn đứng dậy, bỏ đi ra ngoài thư giản nhằm cốt để xóa tan đi những ký ức cứ dồn dập chạy về trong đầu óc Hắn. Nhưng không. Không biết tại sao Hắn càng thư thái tinh thần bao nhiêu thì ký ức lại dồn về bấy nhiêu, thế là Hắn lại nhớ:
   Năm Hắn học lớp 3, trong khi đang ngồi ăn cơm với gia đình cha mạ, không biết Hắn đòi cái gì mà ngồi thụt lùi thụt lùi đến khi toàn bộ cơ thể Hắn bị rơi khỏi bộ ván ngựa , rớt một cái bịch xuống đất. Thế là Hắn khóc òa lên. Cha Hắn chạy đến ôm đỡ Hắn lên và ông thật hốt hoảng thì nhìn thấy da , mắt Hắn chỉ biểu lộ một màu vàng xẩm duy nhất. Hắn được đưa đến nhà thương An Hòa.
   Khám cho Hắn là một người mặt bộ quần áo màu xanh lá cây, đầu đội nón cối, trên đó Hắn thấy rõ một ngôi sao….Đến giờ phút này , Hắn vẫn còn nhớ như in câu nói của người đã khám bệnh cho Hắn. Vị này đã nói với mạ Hắn: “ Chị phải lều mất một đứa con trai” . Quả thật với 08 tuổi đời, Hắn không thể hiểu câu nói của vị này  có ý nghĩa gì nhưng Hắn thấy mạ Hắn đã có lời năn nỉ rất thảm thiết với vị thầy thuốc này. Vừa rồi, khi nghe tin báo chí đưa chuyện mấy đứa trẻ thơ vừa mới sinh ra, ở Hướng Hóa Quảng Trị bị chết do tiêm vắc xin…Nhớ lại câu nói trên của vị thầy thuốc, Hắn cảm thấy đời mình may mắn vô cùng…
-         Đi mót lúa:
   Sau tiếng kẻng báo tập trung của tập đoàn, cha mạ Hắn đi làm , khi đi nhổ má (mạ) để cấy ruộng thì Hắn đi theo; mục đích là  để nhổ những gốc cây má bị nhổ đứt, bỏ xuống đường rảnh đất nẻ để che  mắt những người được coi là cán bộ đang đi chấm điểm.
   Khi cha mẹ Hắn đi gặt (cắt) thì  Hắn đi mót lúa , không biết sao khi ôm lúa để bó, gánh về nhà thì người ôm đã để lại rất nhiều lúa cho những người đi mót như Hắn nhặt . Có lẽ đầu óc  tư hữu, chiếm đoạt của những người này đã không được gột rửa kịp thời dưới chế độ  mới!
Nghĩ vậy, Hắn nhớ có lần Hắn đi mót lúa, khi ôm bao cát  đựng lúa  vô tời Cồn Thượng thì phát hiện ở miếu "Bà Phe Đông" có rất nhiều du kích quân đang đứng chờ. Sợ quá, Hắn chui  vô trong cồn mồ để núp. Khi đang núp thì có người  du kích quân đến, nói: Núp à. Rồi tay cầm lấy cái bao cát lúa mà Hắn đã cong lưng mót từ sáng đến chiều đem đi. Thế là Hắn mất toi một ngày lê chân trên đồng để nhặt từng chẹng  lúa….
Sau này, có lần  Hắn gặp lại người đã lấy mất của Hắn cái bao cát lúa năm xưa, Hắn nhắc lại câu chuyện và người này nói: Thông cảm! Thời đó tôi chỉ làm theo mệnh lệnh thôi.
Hắn lại bật cười khi nghe đến câu làm theo mệnh lệnh. Bởi đâu phải thời đó hay thời này. Thời nào cũng vậy, nếu mình không có lý trí, đạo đức, tình người…không làm chủ được bản thân mình mà biến mình thành công cụ (rô bốt) để người  khác sai khiến… thì việc làm theo mệnh lệnh là chuyện muôn thuở.
- Đi chăn trâu:
  Năm 1979, cha Hắn nhận nuôi trâu của Hợp tác xã (gọi là trâu 03 chân), thế là Hắn nửa ngày đi học, nửa ngày chăn trâu. Một lần khi cỡi trâu đi về nhà, bổng nhiên con trâu nỗi hứng nhảy nhảy, tung hắn bay ra khỏi lưng, rơi xuống đường. Một vật gì đó ở trên con đường đã hôn vào đuôi lông mày trái của Hắn, làm mất một mảnh da. Hắn liền cúi người hái lấy mấy ngọn lá cỏ mực , bóp nát, đắp vội vào vết thương. Về nhà, Hắn sợ cha mạ quá nên không dám nói, Hắn tự xuống giàng  bếp, thò tay bốc một tý mụi hóng, bỏ vào vết thương và đi ngủ. Bây giờ nghĩ lại, Hắn thấy đúng Hắn là kẻ ngu ngơ và khờ dại. Sao lúc đó Hắn không nói cho cha mạ biết để kịp thời cứu chữa? Phải chăng Hắn đã che dấu sự dốt nát của mình?...Hắn đặt ra câu hỏi nhưng không trả lời.
- Bị đuổi ra khỏi lớp và nghỉ  học:
   Năm 1981-1982, khi đang học lớp 6, không biết vì sao Hắn bị cô giáo dạy môn toán đuổi ra khỏi lớp. Dù đã học đến lớp 6 nhưng khi đi học, Hắn chỉ có một cái quần đùi được may bằng bao cát và chiếc áo cũ kỹ do người khác cho …Khi bị cô giáo đuổi ra khỏi lớp trong giờ học môn toán, Hắn đã xin lỗi và xin cô giáo cho vào học…nhưng cô giáo nhất quyết không cho; thế là hàng ngày, cứ đến môn toán là Hắn đạp chân nhảy qua cửa sổ , ra khỏi lớp học. Sau đó không lâu thì Hắn bỏ học. Trở về nhà tiếp tục con đường cắt cỏ chăn trâu. Hắn cứ tưởng cuộc đời của mình đã bị đóng khung trong bối cảnh: Con trâu đi trước cái cày theo sau!
  Giờ đây nghĩ lại, Hắn thấy mình đúng là kẻ khờ khạo, tại sao hồi đó Hắn không về nói với cha mạ hắn và báo với Ban giám hiệu nhà trường…? Mà thôi, khi Hắn kịp nghĩ ra thì thời gian sự kiện  cũng đã qua hơn 30 mươi năm rồi.
  - Xem đá banh:
   Hồi đó, ở quê Hắn có cái sân vận động, người lớn hay tổ chức đá banh lắm. Hắn nhớ trong một cuộc đá bóng giao hữu giữa đội chủ nhà  Hương Toàn với đội khách , khi đội  khác đá bóng bay vào cầu môn của đội chủ nhà – Hương Toàn, bóng được đưa lên vạch sơn ở giữa sân để tiếp tục thi đấu…bất ngờ từ trên khán đài, ông xã đội đi xuống cự nự trọng tài  và đưa chân đá trái bóng về cho thủ môn đội chủ nhà. Vị xã đội này quả quyết: Bóng chưa vào. Thế là trận đấu bị buộc phải dừng. Sau trận đấu đó, hình như không có đội bóng nào đến đá giao hữu với đội chủ nhà nữa. Sân vận động trở thành bải cỏ hoang trong một thời gian tương đối dài.
- Đi học chử lại:
   Năm 1984, trong một lần đi chăn trâu về, Hắn thấy những học sinh trong xóm đi học về vui quá. Về nhà , Hắn nói: Ba ơi! Con đi học lại. Cha Hắn nói: Ừ. Con đi học được thì đi đi. Thế là Hắn  lại bắt đầu đi học lại từ lớp 6. Trong thời gian này, Hắn vừa học vừa chăn trâu. Sau khi được đi học lại, Hắn đã học một mạch cho đến hết lớp. Giờ đây, không còn có cô giáo hay  thầy giáo nào có điều kiện đuổi Hắn ra khỏi lớp học nữa rồi. Mưu sự tại nhân thành sự tại thiên ắt cũng có ý nghĩa gì đó trong cuộc đời của Hắn.
- Đi học võ:
  Lúc bấy giờ ở làng quê nơi Hắn được sinh ra,  có lớp võ thuật do thầy  Nguyễn văn Nhân mở dạy, huấn luyện. Một hôm,  người chú của hắn hỏi: Cháu có đi học võ không? Hắn hỏi : Võ gì? Chú hắn trả lời: Karate. Hắn buộc miệng hỏi : Karate à? Rồi Hắn nói tiếp: Cháu thích học võ ta cơ.
Rồi bẳng đi thời gian, Hắn không nghĩ đến chuyện đi học võ mà người chú của Hắn đã gợi ý.
  Thế nhưng, sau đó không biết thế nào , Hắn lại xin vào học Karate.
Hắn cho biết: Thú vị nhất trong quảng đời học võ, đó là một lần đi bài quyền Phối hợp chặt ra, không biết sao lại có quá nhiều võ sinh trình bày không đúng, trong đó có Hắn. Hắn nhớ khi đó,  thầy Nhân  nói: Sai răng mà  đến nỗi cái thằng tối nào cũng đi học mà cũng sai!
   Quả thật là thú vị! Không sai sao được khi mà có những đêm đi học , trong bụng chưa có cái gì lót vào! Có gì khổ hơn là bị cái bao tử nó thắt. Nó càng thắt mạnh bao nhiêu thì tâm trí bị chi phối bấy nhiêu. Tâm trí bị chi phối thì tất thị làm sao mà tập trung được.
Lạ thay, là người học võ nhưng Hắn lại công khai thừa nhận không biết gì về võ. Trong suốt những năm tháng học võ,  cái Hắn học được là câu nói của thầy Nhân. Thầy Nhân nói : Các em học võ mà khi đi ra đường, nếu có tham gia  đánh nhau mà thiên hạ nói đánh  đúng thì về đây không bị phạt còn họ nói đánh lộn thì về đây bị phạt.
Than ôi! Ở đời có  mấy  ai nói những người tham gia đánh nhau  là đúng đâu , họ chỉ toàn nói là đánh lộn. Vậy thì nếu phải đánh nhau thì làm sao đánh cho đúng đây?
Hắn đã học qua môn triết nhưng quả thật Hắn không thể tự tìm câu trả lời cho chính câu hỏi mà Hắn đã đặt ra.
Phải chăng, để đảm bảo đánh đúng thì cách tốt nhất là không đánh?  Điều này quả thật không dể thực hiện , bởi cái sĩ của con người học võ có chịu nằm im khi bị người khác khiêu khích hay không?
Nghĩ đến đây, Hắn lại bật cười với nụ cười  mãn nguyện, bởi mặc dù là người có học võ nhưng Hắn toàn bị người ta đánh cho tơi bời khoái lửa thôi chứ chẳng đánh được ai bao giờ...
 Không phải là người theo Thiên chúa giáo nhưng Hắn thuộc nằm lòng câu:
Khi con đi ra đường, nếu có ai đánh con một cái  vào má trái thì con chìa má phải để họ đánh thêm một cái nữa cho  thỏa lòng chúa.
Và Hắn đã làm theo y như vậy, nhưng rất tiếc cho đến bây giờ  chưa có ai đánh Hắn cái thứ hai vào người.
- Ký ức tạp chủng:
   Ngày đó, quang  cảnh tự nhiên ở làng quê Hương Cần thật là đẹp. Chợ Hương Cần được thiết kế, xây dựng ngay dưới chân cầu Hương Cần – bắt quan sông Bồ dẫn đến Giáp Kiền (thuộc làng Hương Cần) đến làng La Vân, Quảng Thọ…Có bến Đình là nơi để ghe, đò các nơi cập khi đem hàng hóa đến buôn bán tại chợ. Có cây Bồ Đề cổ thụ và am miếu nỗi tiếng linh thiêng….
Hắn nhớ , một lần, khi được  sai ra chợ mua một lon muối hạt, khi vừa ra đến chợ, ông Bồ - chủ đò buông  cá – vốn là bạn thân với  cha Hắn – nhìn thấy Hắn đang đi nghêu ngao , ông  khoát tay, kêu Hắn xuống đò, rồi ông  đưa cho Hắn một trạc lòng cá . Hắn không biết làm thế nào bèn bỏ lon muối lên trên trạc lòng cá và đưa cái trạc lên đầu đội đi vô nhà. Các mệ, các mụ buôn bán ở chợ thấy vậy liền xì xầm to nhỏ gì đó ….Hắn chỉ nghe rõ được mỗi câu: Đúng là kẻ dại khờ.
  Giờ đây khi nghĩ lại chuyện này, hắn cảm thấy biết ơn ông Bồ - chủ đò cá vô cùng!
  Ngoài bến đình, còn có bến trâu nằm phía dưới bên đình. Bến trâu là bến nơi có trâu nẹp (tắm).  Vào mùa hè, khoảng 08 – 09 giờ sáng là Hắn đưa trâu ra bến  để nẹp, Bến này nằm đối diện trước đình phe Đông.  Mỗi lần cho trâu  nẹp, Hắn nẹp tắm cùng trâu….rồi miệng nghêu ngao câu hát: Ai bảo chăn trâu là khổ?
   Ngoài ra còn có  bến Cầu . Đây là bến nằm trước mặt Dinh Ông , tuổi thơ của Hắn không dám xuống tắm ở đây. Vì  không biết sao đoạn sông Bồ  chảy qua bến Cầu này rất  hay có người chết đuối mà người ta đồn đó là do bị “ma rà” nhận nước…
  - Từ giả quê hương:
   Năm 1991, Hắn  thi đỗ vào một trường đại học ở thành phố Sài Gòn. Hắn cắt chuyển khẩu vào trường học. Sau 05 (năm) năm, Hắn  tốt nghiệp đại học. Ngày 31 tháng 8 năm 2006, Hắn hạnh phúc khi đứng trên bục giảng đường để đón nhận tấm bằng đại học. Ngày 01 tháng 9 năm 2006, Hắn lên xe đò  trở về quê hương với suy nghĩ giản đơn : Với tấm bằng đại học, Hắn có thể được tuyển dụng vào làm việc ở một cơ quan nhà nước tại quê hương… Thế nhưng, Hắn đã mắc phải sai lầm từ đó. Hắn đã gửi hồ sơ xin việc đi khắp nơi nhưng không có cơ quan nào trả lời. Hắn ngao ngán đọc mấy câu thơ:

Từ khi cánh cổng trường (đại học) đóng lại
Ta bâng  khuâng  bước vội trên đường
Tìm về quê- Nơi mái ấm tình thương
Mong kiếm được việc làm
Để sống qua ngày tháng...
Nhưng sự đời
Có ai biết trước
Ước mơ nho nhỏ đã không thành
Bởi chỉ ta là kẻ vô danh
Không tiền bạc, chỉ tấm bằng đại học.
Thế mới biết
Đường Đời không thẳng tắp
Không có tiền - Không có việc làm - là sự thật khách quan....
Một năm trôi qua
Ngày tháng hoang tàn
Ta lại cất bước lang thang
Đi tìm cuộc sống mới.
Đi đâu? Tiếng người phụ xe (lơ) hỏi Hắn.
Sài Gòn. Hắn trả lời cụt lủn. Thế là Hắn bước lên xe trong trạng thái vô định, mặc cho chiếc xe cứ hồn nhiên chạy về phương nam.
 Đã 16 năm trôi qua, kể từ ngày người phụ xe hỏi Hắn đi đâu, nay Hắn đã không còn chổ để đi nữa rồi. Chỉ còn nơi để đi về.
Về quê hương ?
Về nơi yên nghỉ ?
Cả hai cùng về.
                  ------------*****----------------
                  Ngày 21 tháng 8 năm 2013

                          Tuyến điên.

Thứ Bảy, 17 tháng 8, 2013

SỢ AI? AI SƠ?


Đang thong dong lướt mạng, bổng Hắn nghe có tiếng xe gắn máy đổ trước cửa văn phòng, ngẩn mắt nhìn ra, Hắn thấy ông Ngu đang dựng chiếc DH ngay trước văn phòng Hắn.
Hắn: Có việc gì mà rồng đi tìm liu riu vậy chú?
Ông Ngu: Mày có rảnh không?
Hắn: Có gì không chú?
Ông Ngu: Đi nhậu với tao!
Hắn: Tưởng chuyện gì chứ chú mời đi nhậu thì có ngay.
Nói rồi Hắn vội vàn đóng cửa văn phòng, lên xe gắn máy đi theo ông Ngu. Sau một hồi vòng vòng quanh các nẻo đường, cuối cùng Hắn với ông Ngu ghé vào quán Nhất Chó. Ông Ngu kêu chủ quán 01 két  bia sài gòn đỏ và một cái hấp lưỡi. Sau khi bia, mồi đã dọn thì ông Ngu lên tiếng:
Ông Ngu: Có chuyện này tao tính nhờ mày giúp!
Hắn: Chuyện gì vậy chú?
Ông Ngu: Tao có ông anh con ông bác, có mấy ha đất bị ủy ban nhân dân huyện cưỡng chế, thu hồi, lấy đất giao cho người khác sử dụng. Ông đến gặp tao nói có biết ai làm đơn không thì chỉ cho ông đến gặp để nhờ làm đơn khiếu nại. Tao dẫn đến gặp thằng Lờ , thằng Lờ làm đơn khiếu nại cho ông anh tao. Cách đây mấy hôm , khi tao đang ăn cơm tối chưa xong, thì đã thấy ông anh tao hốt hoảng chạy đến nhà báo tin: Hồi sáng, công an huyện đã mời ông anh lên làm việc. Công an nói là ai đã làm đơn cho ông? Đập bàn, quát tháo  lung tung.  Quá hoãn sợ, ông anh tao đã khai là nhờ tao dẫn đi gặp người làm giúp…Thế rồi, ngay sáng hôm sau, tao nhận được giấy triệu tập của công an huyện. Khi đến trụ sở công an huyện, tao bị mấy thằng nó quát tháo, đập bàn ầm ỉ, tụi nó chụp mủ tao vi phạm 19 điều cấm… tao đã  đến  nói lại với thằng Lờ và đề nghị nó đứng ra nhận trách nhiệm đã làm đơn cho ông anh tao khi ông anh tao đến văn phòng nó yêu cầu chứ tao không có xúi giục gì ráo trọi…nhưng thằng Lờ  nó từ chối, không đứng ra nhận. Bây giờ mày giúp tao, đứng ra nhận mày là người làm đơn cho ông anh tao khi ông anh đến yêu cầu chứ không có ai dẫn đến hoặc giới thiệu….! Bằng không tụi nó đem 19 điều ra để đề nghị xử lý tao là mệt lắm, mất toi mấy mươi năm cống hiến, phục vụ. Nói thật  với mày, tao cũng là thằng đặc công, đã mất đi một cái chân khi tham gia chiến trường.
Vừa nói, ông Ngu vừa kéo ống quần lên cho Hắn xem cái chân cụt. Nghe xong, Hắn nói với ông Ngu:
Hắn : Ồ! Tưởng chuyện gì chứ chuyện đó thôi mà chú làm gì mà hoang mang vậy. Không lẽ một cựu đặc công , một thương binh mà lập trường tư tưởng không vững vàng à!
Ông Ngu: Mày đừng đùa với tao nữa. Tao đang rối đây.
Hắn: Cháu nói thật đấy, có đùa với chú hồi nào đâu. Chú là đ/v , lại là thương binh… không lẽ để cháu xếp vào hàng ngũ lập trường,tư tưởng không vững vàng...! Này cháu hỏi chú này: Dân có quyền khiếu nại, tố cáo hay không? Chắt chắn là có. Vậy  ở đây, ông anh của chú là người khiếu nại bị ủy ban nhân dân huyện cưỡng chế, thu hồi đất.  Đó là  quyền của công  dân, ông anh chú đang thực hiện cái quyền đã được pháp luật bảo vệ. Theo luật thì các khiếu nại liên quan đến  tranh chấp, quản lý đất đai do  ủy ban nhân dân giải quyết. Cụ thể, ở đây ông anh chú khiếu nại bị ủy ban nhân dân huyện cưỡng chế, thu hồi đất thì thẩm quyền giải quyết thuộc chủ tịch ủy ban nhân dân huyện chứ  đâu có thuộc thẩm quyền của công an đâu mà công an triệu tập lên làm việc. Ông anh của chú có phải là người tố cáo tội phạm đâu mà công an mời làm việc. Chú có phải là can phạm trong vụ án hình sự hay là nhân chứng trong vụ án hình sự đâu mà công an mời làm việc…
 Sao khi bị công an triệu tập lên làm việc,chú không nói: Khiếu nại là quyền của dân. Và giải quyết khiếu nại là trách nhiệm và nghĩa vụ của cơ quan có thẩm quyền. Ông anh tôi khiếu nại nội dung bị ủy ban nhân dân huyện cưỡng chế, thu hồi đất thì thẩm quyền giải quyết thuộc chủ tịch ủy ban nhân dân huyện chứ có phải thuộc công an đâu mà cong an  triệu tập đến làm việc.
 Nghe đến đây, ông Ngu buộc miệng đ …m  …tao coi thường mày. Tao nghĩ thằng Lờ nó lớn tuổi, có bản lĩnh nên mới nhờ nó.  Nếu tao gặp mày sớm thì thằng  XX  chết với tao rồi. (XX theo lời ông Ngu là trưởng công an huyện) .
   Hắn: Sao? Giờ chú đã xả được tress chưa?  Cuộc đời giống như chơi ván cờ đô mi nô thôi chú ơi! Nói thật với chú cho dù đó là bò Lục hay Ngũ hay Tứ…đi nữa nhưng người chơi  không biết xử lý thì chỉ cần một con bò Trổng cũng giết chết cả lủ.
Ông Ngu: Mày nói hạ bò Trổng, triệt đô mi nô là thế nào?
Hắn: Hì..hì..chú có biết đánh cờ đô mi nô không?
Ông Ngu: Biết.
Hắn: Vậy chú có biết mỗi khi đánh mà bò Lục, Ngũ, Tứ chưa ra mà đối phương đem bò Trổng để triệt thì chết cả lủ không?
Ông Ngu: đ..m..mày biết cũng nhiều chuyện nhỉ!
Hắn: Chưa hết đâu chú. Với cái đà này thì chắt chắc một vài hôm nữa chú sẽ bị triệu tập lần nữa cho coi.
Ông Ngu: Đến khi đó tao phải làm gì đây?
Hắn: Đơn giản. Chỉ mất 10.000đ.
Ông Ngu: Mày nói mất 10.000đ là sao?
Hắn: Chú cầm 10.000 đ đến nhà sách, mua quyển luật khiếu nại và đến khi đi làm việc theo lệnh triệu tập của công an thì mang nó theo. Khi đó, chủ chỉ việc đọc thuội  những nội dung mà hồi nãy giờ cháu nói, là được.
10 ngày sau:
Vào khoảng 10 giờ sáng, khi Hắn đang ngồi ở văn phòng thì nghe tiếng xe gắn máy đến. Tiếng xe vừa tắt, Hắn đã nghe tiếng ông Ngu oang oang  vọng vào: đ…m…đóng cửa đi nhậu với tao! Tao mới lật bàn thằng XX mới xong đây.
Hắn: Vậy họ có làm gì chú không?
Ông Ngu: Có. Thằng XX nó xin lỗi.

Nghe xong câu chuyện này, TĐ tôi quả thực không biết ai sợ và  sợ ai?

Thứ Bảy, 10 tháng 8, 2013

GIẢI TRÍ HAY ĐẦU ĐỘC

Thằng Vụ đang ngồi xem TV thì cha hắn – ông Đô đi làm về. Vừa thấy cha vào nhà, Vụ liền cất tiếng:
Vụ : Cha cho con  xem TV nhé!
Ông Đô: Con  xem  chương trình gì đấy?
Vụ: Dạ con xem chương trình siêu nhân.
Nghe con nói đang xem chương trình siêu nhân, ông Đô nhớ lại cách đấy mấy  năm, có một  học sinh  nam lớp 6 khi đang đứng ở tầng 1 của trường học, đã bổng nhiên cởi áo ra, hai  tay cầm hai tà áo rồi bay xuống đất. Rất may là khi cậu học trò này làm siêu nhân bay từ tầng 1 xuống đất thì lão Diêm Vương bận đi hát karaoke nên không đón tiếp, thành ra cậu được mọi người phát hiện đưa vào bệnh viện kịp thời. Trong cơn mê sản, miệng cậu luôn phát ra câu: Ta là siêu nhân Gió…Ta là siêu nhân Gió…
Đang miên man suy nghĩ mông lung, bổng ông Đô nghe tiếng của thằng Vụ:
Vụ: Ta là siêu nhân Vi Ca
Ông Đô bổng giựt mình khi nhìn thấy thằng Vụ tay cầm cái dao , đầu bịt một dãi khăn đỏ đang múa máy lung tung. Ông Đô liền lên tiếng:
Ông Đô: Này! Con đang làm cái gì đó?
Vụ: Dạ con đang làm siêu nhân.
Ông Đô: Thôi! Thôi! Cha lạy con con ơi! Đời cha chỉ có một mình con mà giờ con muốn làm siêu nhân thì nguy quá!
Vụ: Tại sao vậy cha?
Ông Đô: Con có biết không? Cách đây mấy năm đã có một nam học sinh lớp 6 đã nhảy từ tầng 1 của trường xuống đất cũng chỉ vì bị hoang tưởng mình là siêu nhân đấy!
Vụ: Không sao đâu cha. Con thấy trong phim, siêu nhân bị đánh tơi tả, nhừ tử nhưng có chết đâu. Nếu con làm siêu nhân thì con sẽ không bị đánh chết.
Ông Đô: Con là con của cha, con nghe lời cha dạy hay nghe theo chương trình siêu nhân phát trên truyền hình?
Vụ: Dạ con nghe lời cha.
Ông Đô: Vậy thì tắt TV đi hoặc chuyển qua chương trình khác. Cấm không được xem chương trình siêu nhân.
Vụ: Cha ơi! Chương trình siêu nhân nó làm cho người xem có khả năng bị ảo tưởng, tâm  thần..nguy hiểm vậy tại sao người ta lại phát sóng trên truyền hình hả cha?  Lẽ nào họ muốn đầu độc tuổi thơ như con? Họ muốn biến tuổi thơ như con trở thành siêu nhân?  À mà siêu nhân là gì hở cha? Rô bốt là gì hả cha?...
Ông Đô: Ừ ! Cái đó để cha đi hỏi người khác cái đã.
---------------------******--------------------------
Ngày 10 tháng 8 năm 2013

Tuyến điên