Như cành củi riều bị dòng nước cuống phăng ra
khỏi thân cây, hắn bị dòng nước đẩy xô dồn dập trên con đường thác lũ với vô số
tản ghềnh....hết chìm lại nổi, thân phận của hắn đã phó thác cho dòng
nước...đẩy xô .
Đến chỗ
có vũng nước xoáy, với cường độ xoáy xiết mực lưu dòng, khi hắn sắp bị nhấn
chìm thân phận theo dòng nước xoáy, thì bất chợt có cơn gió thổi qua, ngọn gió
đã làm cho hắn dạt xa vùng nước xoáy, rồi chính cái vòng xoay của dòng xoáy đã
đưa hắn tiếp cận bờ ...
Lên bờ...hắn phờ phạt lê bước chân thững thờ nơi xứ trời xa
lạ.
Thứ ngôn ngữ hắn mang theo đã không lọt được cái lỗ nhĩ của người sở tại. Hắn như kẻ từ hành tinh khác đến....
Thời gian thầm lặng trôi qua, hắn cũng dần dần thích nghi và tồn tại với người bản xứ...
Thứ ngôn ngữ hắn mang theo đã không lọt được cái lỗ nhĩ của người sở tại. Hắn như kẻ từ hành tinh khác đến....
Thời gian thầm lặng trôi qua, hắn cũng dần dần thích nghi và tồn tại với người bản xứ...
Rồi bất chợt một chiều, khi hoàng hôn dần
dần tắt, hắn ung dung nằm trên giường bệnh, nhớ về nơi chốn xưa....và nhịp thở
của hắn cũng tắt dần tắt dần theo ánh hoàng hôn…
Ngàn năm trôi qua, ở xứ thượng nguồn, không
có ai biết rằng , ở nơi đó - ngàn năm về trước - có một cành củi riều đã bị
dòng thác lũ cuống trôi....
---+-----
Dương Vĩnh Tuyến
Dương Vĩnh Tuyến
Viết theo hồi tưởng của dòng thời gian.