Sau 03 năm theo học tại trường Mầm non, từ
lớp Mầm đến Chồi rồi Lá, cu Vụ con nhà ông Đô đã hoàn thành xuất sắc , với danh hiệu : Đủ
điều kiện để vào lớp 1.
Ông Đô tỏ ra lo lắng vì không biết xin cho
cu Vụ vào học ở trường nào?
Trong khi năm
học 2012 -2013 đã sắp đến ngày xét nhận
hồ sơ. Ông đem sự lo âu của mình đi tâm sự với anh em bạn bè và nhận được lời
khuyên: Nên cho cụ Vụ vào học trường Mây Đỏ. Đây là trường điểm, đạt chuẩn quốc
gia. Thế là ông Đô đã xin cho cu Vụ vào học lớp 1 tại trường Mây Đỏ.
Ông Đô không ngờ khi lần đầu tiên chở cu Vụ đến trường , khi vừa cho xe quẹo vào đoạn đường – nơi trường học tọa lạc - thì bất chợt từ phía sau xe, cu Vụ cất tiếng
nói: “Trường gì mà hẻo lánh quá vậy?”, đi qua một đoạn nữa thì có 02 đống rác to
tổ bố nằm chình ình sát đường vào cổng
trường. Như được nhịp, cu Vụ buông miệng
nói: Bộ ba tính bắt con học ở đây à? Ba nhốt con ở đây để hít mùi hôi thối này
cho bệnh à?
Với những câu hỏi của con, ông Đô không
biết làm sao, chỉ trấn an: Không phải trường này hẻo lánh đâu con. Đây là
trường chuẩn quốc gia đấy! Nhiều người cố chạy cho con họ vào học nhưng không
được đấy. Sở dĩ đường vào trường vẫn còn
là đường đất là vì nhà sản xuất nhựa
đường, đá …không sản xuất kịp nên người
ta không có đủ nguyên vật liệu để trải nhựa , vì vậy đến giờ vẫn còn đường đất, chứ con đường này được mở từ lúc
trường mới xây, đến nay đã hơn 10 năm rồi. Còn 02 cái đống rác là do trường nghỉ hè, mà hè này trường không được tổ chức
dạy thêm nên không có ai lui tới , vì vậy
người dân sống xung quanh họ cứ mặc nhiên đổ , xả bừa bải, chứ không phải
trường này hôi thối đâu.
Nghe cha trấn an, cu Vụ không còn nói gì nữa.
Ngày 03/7/2012, ông Đô đem hồ sơ đến trường
để xin cho cu Vụ học. Khi nhận hồ sơ, ông Đô được thông báo nộp các khoản:
-
Trang bị lớp học : 100.000đ (một trăm ngàn đồng)
-
Bảo hiểm y tế:
265.000đ (hai trăm sáu mươi lăm ngàn đồng)
-
Bảo hiểm tai nạn: 50.000đ (năm mươi ngàn đồng)
-
Quần áo học sinh: 360.000đ (04 bộ)(ba trăm sáu mươi ngàn
đồng)
-
Ghế ngồi sân trường + hồ sơ: 65.000đ (sáu mươi lăm
ngàn đồng)
Tổng
cộng: 840.000đ (tám trăm bốn mươi ngàn đồng)
Vì đăng ký cho con học bán trú nên ông Đô
được thông báo nộp thêm: 1.000.000đ (một triệu đồng) tiền với lý do : Trang bị
cơ sở vật chất lớp bán trú.
Như vậy, ngay trong hôm nộp hồ sơ xin học,
ông Đô đã nộp tổng cộng 1.840.000đ (một triệu tám trăm bốn mươi ngàn đồng).
Ngày 13 tháng 8 năm 2012, cu Vụ chính thức
đến trường.
Sau gần một tháng cu Vụ đi học, ngày 31 tháng
8 năm 2012, khi cu Vụ đi học về, đưa cho ông Đô tờ giấy mời họp phụ huynh.
Ngày 01 tháng 9 năm 2012, ông Đô đến họp phụ
huynh.
Tại đây, ông Đô cũng như các phụ huynh khác
được thông báo nộp tiếp các khoản:
-
Quỹ cha mẹ học sinh: 200.000đ (hai trăm ngàn đồng)
-
Tiền học buổi thứ 2:
1.000.000đ (một triệu đồng)
-
Tiền vệ sinh quét dọn: 150.000đ (một trăm năm mươi
ngàn đồng)
Tổng
cộng: 1.350.000đ (một triệu ba trăm năm mươi ngàn đồng)
Ngoài
ra, còn 02 khoản nửa chưa xác định được mức đóng.
-
Quỹ lớp: ….?
-
Nước uống:…?
Sau một hồi trao đổi, cuối cùng các phụ
huynh nhất trí đóng 100.000đ tiền quỹ và 100.000đ tiền mua nước uống cho các
con.
Chưa hết. Ông Đô bất ngờ và bất bình khi nghe
giáo viên chủ nhiệm nói : Học sinh lớp 1 còn phải đóng tiền để ủng hộ đồng bào
lũ lụt nữa. Và số tiền này sẽ được trích từ quỹ lớp ra để nộp .
Ông Đô cảm thấy thán phục các nhà hoạch định
chính sách giáo dục khi đề ra việc buộc học sinh lớp 1 đóng nộp tiền để ủng hộ
đồng bào lũ lụt!
Ông thở dài và than lớn: Ôi cái tình nhân loại nghĩa đồng bào của nhà trường thật
dồi dào làm sao!
Cái chuyện đóng, nộp tiền như trên thì có
thể bỏ qua, không luận bàn; nhưng cái chuyện buộc học sinh lớp 1 phải nộp tiền
để ủng hộ đồng bào lũ lụt thì quả thật không thể chấp thuận được.
Ông
Đô đem sự việc này phản ánh với vị đại diện cha mẹ học sinh. Vị này nói: Đây là
chủ trương của trên. Nhà trường chỉ làm theo chỉ đạo.
Thế mới biết các nhà hoạch định chính sách
giáo dục tài tình biết chừng nào! Chỉ có một hai ngàn đồng…mà họ đã làm cho các
công dân tí hon (vừa đúng, đủ 06 tuổi) có được ý thức cộng đồng. Đó là nộp tiền
ủng hộ cho đồng bào lũ lụt. Có lẽ họ dùng cách này để làm cho học sinh lớp 1 có
được tình “yêu đồng bào” .
Riêng ông Đô thì chỉ kêu trời, nghĩ mà
thương cho thằng Vụ. Ôi một đứa trẻ mới
vừa đủ 06 tuổi, cái tuổi rất hồn nhiên và trong sáng, đang sống phụ thuộc vào
cha mẹ, hàng ngày đi học phải do cha mẹ chở đi chứ chưa thể và không thể đi một
mình…ấy vậy mà bị (hay nói đúng hơn là được) làm một công dân thực thụ, gánh
vác trách nhiệm xã hội…Không biết thằng Vụ lấy tiền ở đâu để nộp cho cái khoản:
Ủng hộ đồng bào lũ lụt đây?
Thật là đáng thương cho nó!
Ông Đô nhớ lại cái thời đi học. Khi đó,
thầy cô giáo dạy : Khi viết, không để cái cùi chỏ hỏng , hụt khỏi mặt bàn. Vì
như vậy chử viết rất xấu. Nhớ lại điều đó, ông Đô đưa mắt nhìn thấy mấy cái bàn
học sinh với chiều ngang độ từ 20,4 đến 20,6 cm, trêm mặt bàn thì có nhiều vết
băm băm, có bàn thì mặt bàn cong cong theo hình dáng mu con rùa, bàn thì cao ghế thì thấp, học sinh ngồi thì mặt bàn đã nằm
ngay vùng chấn thủy (huyệt tử) rồi , nên khoảng cách từ mắt đến mặt bàn chưa được
20 cm ….Bất chợt, ông Đô nhận ra vấn đề tại sao học sinh thời này giỏi hơn,
thông minh hơn cái thời ông đi học. Cụ
thể: Mới chỉ học lớp 3;4;5 thôi mà đã có rất nhiều học sinh đeo kính cận. Các
em đeo kính cận chắc chắn là ham mê học tập mà ra , chứ nhất quyết không phải vì bàn cao , ghế thấp cộng với phòng học không đủ ánh sáng. Bởi vì
kích thước bàn ghế đã được làm theo đúng mẫu thiết kế của Bộ giáo dục nên tất
yếu là rất khoa học, hoàn toàn phù hợp với học sinh.
Chưa hết, vì mặt bàn có chiều ngang quá
ngắn cộng với nhiều vết lồi lỏm nên đã tạo cho học sinh biết tư duy, suy nghĩ ,
cốt để làm sao đặt được tập vở để viết và khi viết tránh không để ngòi viết đâm
vào các lổ hủm …để khỏi hư tập, khi viết…Chính nhờ sự tư duy đó mà vô hình dung
đã làm cho học sinh trở nên thông minh đột xuất từ lúc nào không biết!
Rất tiếc! Học sinh lớp 1 sớm được quam tâm
trong việc nộp tiền ủng hộ đồng bào lũ lụt (mặc dù chưa có lũ lụt) nhưng bàn
ghế - là xương sống cốt lõi – của lớp học, là nơi hàng ngày các em đều phải
ngồi để học tập kiến thức lại không được quan tâm. Phụ huynh phản ánh thì được
trả lời : Việc tu sửa là trách nhiệm của
nhà trường. Vậy khi nào tu sửa? Không lẽ trong suốt 05 năm học (từ lớp 1 đến
lớp 5) cu Vụ phải ngồi học với những bàn ghế như thế này sao?
Ôi! Ông Đô
càng nghĩ càng thấy như có lỗi với cu Vụ. Ông nhớ lại những câu nói
tưởng chừng bân quơ của cu Vụ khi lần
đầu tiên ông chở Vụ đến trường.
Thật khổ cho cu Vụ!
Tuyến điên ngày 02/9/2012