Thứ Bảy, 29 tháng 12, 2012

UỐN NẮN TƯ DUY


Cố uốn  nắn những dòng suy nghĩ
Để tư duy  không phải  lệch đường
Cố  mở  mắt nhìn cơn cuồng vĩ
Ôi ! Nhân tình thế thái  đau  thương.

Cố nắn nót những luồng  suy nghĩ
Để tư duy không phải tầm phào
Cố mở miệng nói câu Đạo – Lý
Ôi ! Nghe lòng  trỉu nặng biết bao.


Cố gắng  đọc những trang nhật ký
Của một thời  mất mát thương đau
Để thấu hiểu tư duy thế kỷ
Sự   Ấm- No chỉ mãi  ở  trong đầu.


Cố gắng  nghe những lời nói thật
Để  lòng người nhè nhẹ từng cơn
Cố giải thoát những điều tội lỗi
Bấy mươi năm thiên hạ oán hờn .


Miệng  im lặng  sao lòng  lên tiếng?
Để  xác thân  vươn vấn tù đày…
Cố uốn nắn những dòng suy nghĩ
Để tư duy không phải tầm phào.
-------*****------
Ngày 28 tháng 12 năm 2012
Tuyến điên

Thứ Bảy, 22 tháng 12, 2012

MỪNG THIÊN CHÚA GIÁNG SINH

Nhân ngày Thiên Chúa giáng sinh
Hỏi thăm Thượng đế ẩn mình nơi đâu
Để cho con khổ cháu sầu
Để cho Trần tục văng câu oán hờn.

BẢO HIỂM LUẬT SƯ - MUA ĐI KẺO BỊ PHẠT


Bảo hiểm: Dạ . Xin chào anh ạ!
LS: Xin lỗi, có gì không ạ?
BH: Dạ! Em là nhân viên bán bảo hiểm. Cho em hỏi Văn phòng luật sư mình có bao nhiêu luật sư hoạt động hành nghề ạ?
LS: Hiện chỉ có mình tôi ạ
NVBH: Dạ. Cho em hỏi anh đã mua bảo hiểm nghề nghiệp luật sư chưa ạ?
LS: À ! cái đó  thì chưa.
NVBH: Bây giờ Văn phòng mình mua bảo hiểm nghề nghiệp đi ạ!
LS: Mua bao nhiêu tiền?
NVBH:Dạ thấp nhất là 
5.000.000đ ạ.
LS: Nếu mua 5.000.000đ thì phạm vi được bảo hiểm như thế nào ạ ? 
NVBH: Dạ..dạ….cái đó thì em không rõ, em chỉ biết bán bảo hiểm thôi ạ.
LS: Anh đi bán bảo hiểm nghề nghiệp cho luật sư. Vậy anh có biết bảo hiểm  nghề nghiệp của luật sư là thế nào không?
NVBH: Dạ quả thật em không biết.
LS: Không biết thì làm sao bảo hiểm được. Nhân đây, tôi nói cho anh nghe nhé: Luật sư ở Việt nam hiện nay hoạt động hành nghề dưới các hình thức:
- Chuyên tư vấn pháp luật;
- Chuyên tham gia tố tụng với tư cách là người bào chữa cho bị can,bị cáo (trong vụ án hình sự) và người bảo vệ quyền lợi cho đương sự (trong các vụ án phi hình sự);
- Vừa tư vấn pháp luật vừa tham gia tố tụng...
Trong các hình thức hoạt động đó thì chỉ có luật sư hoạt động chuyên về  tư vấn pháp luật thì có khả năng có thể gây thiệt hại cho khách hàng...Tuy nhiên, nếu có gây thiệt hại thì trách nhiệm của họ đã được ghi cụ thể trong Hợp đồng tư vấn pháp luật rồi. 
Còn đối với luật sư hoạt động chủ yếu trong lĩnh vực tố tụng thì gần như không có khả năng gây thiệt hại cho khách hàng. Vì khi hoạt động nghề nghiệp trong lĩnh vực này, luật sư “không được hứa hẹn trước về kết quả giải quyết vụ án”. Vậy lấy đâu ra khả năng để gây thiệt hại cho khách hàng, mặt khác quan điểm tranh tụng  của luật sư còn chưa được những người tiến hành tố tụng ghi nhận  thì làm sao có khả năng gây thiệt hại cho khách hàng….đó là chưa nói đến trường hợp luật sư tham gia tố tụng theo sự trưng cầu của cơ quan tiến hành tố tụng để bào chữa chỉ định cho bị can, bị cáo theo quy định tại khoản 2 điều 57 bộ luật tố tụng hình sự thì lại càng không có khả năng gây thiệt hại...
 Tôi hỏi anh: Nếu hoạt động nghề nghiệp của luật sư không có khả năng gây thiệt hại cho khách hàng mà bắt họ phải mua bảo hiểm nghề nghiệp thì có oan không?
NVBH: Dạ, anh nói thì em nghe cũng phải nhưng anh hiểu cho, em là doanh nghiệp kinh doanh bảo hiểm, luật có quy định bắt buộc luật sư mua thì em bán, còn không cần quan tâm đến việc hoạt động hành nghề của các anh có gây thiệt hại cho khách hàng hay không. Mà quả thật nếu như anh nói hoạt động nghề nghiệp của luật sư không có khả năng gây thiệt hại cho khách hàng thì em mừng lắm, vì như vậy hàng năm doanh nghiệp của em thu vào một lượng tiền kha khá mà ngược lại không bỏ ra đồng nào để chi trả, đó là phúc 12 đời của em đó ạ.
LS: Thôi được rồi nhé. Kết luận lại là Văn phòng tôi không mua bảo hiểm nghề nghiệp đâu nhé.
NVBH: Ồ! Anh! Nãy giờ mất thời gian nói chuyện với anh, vậy mà anh không mua cho em cái hợp đồng.
Mua 2.000.000đ cũng được anh ạ.
LS: Thôi được. Anh hãy liệt kê cho tôi nghe trong hoạt động nghề nghiệp của mình, luật  sư có khả năng gây thiệt hại gì cho khách hàng mà phải mua bảo hiểm? Nếu anh nói có căn cứ thì tôi sẽ mua.
NVBH: Sao anh cứ toàn nói theo lý không vậy?
LS: Anh quên rằng tôi là luật sư?
NVBH: Thôi mà anh. Đừng nói lý nữa mà! Nói gì thì nói, luật có quy định rồi thì anh phải mua thôi, chứ không mua  sẽ bị thanh kiểm tra , rồi bị xử phạt là oan lắm đó. 
LS: À..té ra là mua bảo hiểm để khỏi bị phạt chứ không phải để được BH bồi thường à? Vậy bán cho tôi một hợp đồng với số tiền 2.000.000đ thôi nhé. Tôi cam kết sẽ không yêu cầu BH bồi thường khi có thiệt hại cho khách hàng xảy ra.
NVBH: Em thấy những điều anh nói là đúng nhưng biết làm sao bây giờ. Thôi để em về kiến nghị thu hồi quy định bắt buộc tổ chức hành nghề luật sư phải mua bảo hiểm nghề nghiệp cho luật sư. Vì thú thật với anh, chính em cũng xác nhận nghề của các anh không có khả năng gây thiệt hại cho khách hàng, vậy mua bảo hiểm để làm gì.
LS: Hảo…Hảo

Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2012

BÁC SỸ PHÁP Y VỚI VẾT KHÂU THẨM MỸ

Thường thì chỉ khi còn sống, con người ta mới có nhu cầu thẩm mỹ bằng cách mổ cơ thể để chỉnh sửa…Thế nhưng, sáng  nay tình cờ tôi nghe được câu chuyện mà qua đó người đã chết (tử thi) cũng cần được mổ thẩm mỹ. Câu chuyện như vầy:
  Gia đình ông Quá có thằng con tên  Yểu  năm nay vừa tròn 20 tuổi,  nghe đâu còn mấy tháng nữa là gia đình tổ chức cưới vợ cho nó. Thế nhưng, không biết sao mà mấy hôm liền , thằng Yểu bỏ nhà đi đâu không rõ. Ông Quá gọi điện liên lạc với phía gia đình người vợ chưa cưới thì được biết Yểu không có sang bên ấy. Rồi thì, người ta  đã  phát hiện xác của Yểu nổi  ở cái đoạn sông chảy qua ngay trước nhà ông  Quá.
   Khi  gia đình vớt  được xác của Yểu  lên  thì cũng là lúc cơ quan chức năng gồm đại diện cơ quan công an, viện kiểm sát và bác sỹ pháp y đến . Họ đề nghị được khám nghiệm tử thi để xem nguyên nhân dẫn đến cái chết của thằng Yểu .
  Gia đình ông  Quá lúc đầu có ngăn cản, cương quyết không cho  mổ tử thi của Yểu , nhưng không có hiệu quả , cuối cùng đành phải chấp nhận.
  Sau khi bác sỹ pháp y mổ vùng đầu rồi đến bụng của tử thi và một số bộ phận khác trên tử thi xong, biên bản ghi chép nguyên nhân dẫn đến cái chết của thằng Yểu  là do ngạc nước, không có dấu hiệu của sự tác động bằng ngoại lực từ phía bên ngoài….
   Điều đáng nói là trước khi tiến hành khâu, may lại các vết mổ, vị bác sỹ pháp y đã đưa ra câu hỏi đối với đại diện gia đình tử thi:
-         Bác sỹ: Gia đình muốn may đẹp hay xấu?
-         Ông Quá : Dạ ! Bác sỹ nói gì tui không hiểu?
-         Bác sỹ: Tôi hỏi gia đình muốn khâu , may lại vết mổ cho tử thi đẹp hay xấu!
-         Ông Quá :  Dạ thưa bác sỹ! Con tôi đã chết, giờ nó chỉ còn một cái xác không hồn, gia đình tôi đã quá chịu nhiều đau đớn , giờ xin bác sỹ làm ơn khâu lại các vết mổ  cho  có thẩm mỹ một chút, để hồn ma của nó không bị thương tích, què quặc….
  Vị  bác sỹ cất bỏ khẩu trang, ngẩn mặt lên nhìn ông  Quá và hỏi : Gia đình muốn  khâu lại vết mổ  cho đẹp,  phải không?
  Ông  Quá, miệng ấp úng  dạ!... dạ… liên tục.
Vị bác sỹ: Tôi hỏi lại là gia đình muốn khâu lại vết mổ cho có thẩm mỹ,  phải không ?
Ông  Quá, miệng cứ ấp úng  dạ!... dạ… liên tục .
Vị bác sỹ : Bộ ông chỉ cứ việc dạ hoài dạ mãi  thế thôi à!
  Ông Quá như hiểu ý vị bác sỹ liền nói: Dạ!..dạ…Tôi biết. Nhưng mong bác sỹ thông cảm! Gia đình có hơn 01 ha diện tích đất vườn điều thì đã bị thu hồi, nay không còn tài sản gì khác, được một thằng con thì giờ nó cũng chết luôn rồi…
   Vị bác sỹ pháp y: Thôi được rồi. Tôi chỉ làm  theo chức trách vậy.
  Nói rồi, vị bác sỹ đã nhanh chóng khâu lại các vết mổ một cách qua quýt, xong bàn giao tử thi của thằng Yểu  cho gia đình ông Quá....
   Thế mới biết vị bác sỹ pháp y này có đạo đức cao cả biết chừng nào!
     Than ôi! Trời cao có thấu.
      -------------&&&&&&&&&&------- 
                       Tuyến điên

Thứ Năm, 20 tháng 12, 2012

CON VÀO LỚP MỘT


    Sau 03 năm theo học tại trường Mầm non, từ lớp Mầm đến Chồi rồi Lá, cu Vụ con nhà ông Đô  đã hoàn thành xuất sắc , với danh hiệu : Đủ điều kiện để vào lớp 1.
   Ông Đô tỏ ra lo lắng vì không biết xin cho cu Vụ vào học ở trường nào? 
   Trong khi  năm  học 2012 -2013 đã sắp đến ngày xét nhận hồ sơ. Ông đem sự lo âu của mình đi tâm sự với anh em bạn bè và nhận được lời khuyên: Nên cho cụ Vụ vào học trường Mây Đỏ. Đây là trường điểm, đạt chuẩn quốc gia. Thế là ông Đô đã xin cho cu Vụ vào học lớp 1 tại trường Mây Đỏ.
   Ông Đô không ngờ khi lần đầu  tiên chở cu  Vụ đến trường , khi  vừa cho xe quẹo vào đoạn đường – nơi  trường học tọa lạc -  thì bất chợt từ phía sau xe, cu Vụ cất tiếng nói: “Trường gì mà hẻo lánh quá vậy?”, đi qua một đoạn nữa thì có 02 đống rác to tổ bố nằm chình  ình sát đường vào cổng trường. Như được nhịp, cu Vụ buông  miệng nói: Bộ ba tính bắt con học ở đây à? Ba nhốt con ở đây để hít mùi hôi thối này cho bệnh à?
    Với những câu hỏi của con, ông Đô không biết làm sao, chỉ trấn an: Không phải trường này hẻo lánh đâu con. Đây là trường chuẩn quốc gia đấy! Nhiều người cố chạy cho con họ vào học nhưng không được đấy. Sở dĩ đường vào  trường vẫn còn là đường đất là vì  nhà sản xuất nhựa đường, đá …không sản xuất kịp  nên người ta không có đủ nguyên vật liệu để trải nhựa , vì vậy đến giờ vẫn còn  đường đất, chứ con đường này được mở từ lúc trường mới xây, đến nay đã hơn 10 năm rồi. Còn 02 cái đống rác là do trường  nghỉ hè, mà hè này trường không được tổ chức dạy thêm nên  không có ai lui tới , vì vậy người dân sống xung quanh họ cứ mặc nhiên đổ , xả bừa bải, chứ không phải trường này hôi thối đâu.
    Nghe cha trấn an, cu Vụ  không còn nói gì nữa.
    Ngày 03/7/2012, ông Đô đem hồ sơ đến trường để xin cho cu Vụ học. Khi nhận hồ sơ, ông Đô được thông báo nộp các khoản:
-         Trang bị lớp học : 100.000đ (một trăm ngàn đồng)
-         Bảo hiểm y tế:       265.000đ (hai trăm sáu mươi lăm ngàn đồng)
-         Bảo hiểm tai nạn:     50.000đ (năm mươi ngàn đồng)
-         Quần áo học sinh:     360.000đ (04 bộ)(ba trăm sáu mươi ngàn đồng)
-         Ghế ngồi sân trường + hồ sơ: 65.000đ (sáu mươi lăm ngàn đồng)
Tổng cộng: 840.000đ (tám trăm bốn mươi ngàn đồng)
    Vì đăng ký cho con học bán trú nên ông Đô được thông báo nộp thêm: 1.000.000đ (một triệu đồng) tiền với lý do : Trang bị cơ sở vật chất lớp bán trú.
    Như vậy, ngay trong hôm nộp hồ sơ xin học, ông Đô đã nộp tổng cộng 1.840.000đ (một triệu tám trăm bốn mươi ngàn đồng).
   Ngày 13 tháng 8 năm 2012, cu Vụ chính thức đến trường.
  Sau gần một tháng cu Vụ đi học, ngày 31 tháng 8 năm 2012, khi cu Vụ đi học về, đưa cho ông Đô tờ giấy mời họp phụ huynh.
   Ngày 01 tháng 9 năm 2012, ông Đô đến họp phụ huynh.
   Tại đây, ông Đô cũng như các phụ huynh khác được thông báo nộp tiếp các khoản:
-         Quỹ cha mẹ học sinh: 200.000đ (hai trăm ngàn đồng)
-         Tiền học buổi thứ 2:    1.000.000đ (một triệu đồng)
-         Tiền vệ sinh quét dọn: 150.000đ (một trăm năm mươi ngàn đồng)
Tổng cộng: 1.350.000đ (một triệu ba trăm năm mươi ngàn đồng)
Ngoài ra, còn 02 khoản nửa chưa xác định được mức đóng.
-         Quỹ lớp: ….?
-         Nước uống:…?
    Sau một hồi trao đổi, cuối cùng các phụ huynh nhất trí đóng 100.000đ tiền quỹ và 100.000đ tiền mua nước uống cho các con.
  Chưa hết. Ông Đô bất ngờ và bất bình khi nghe giáo viên chủ nhiệm nói : Học sinh lớp 1 còn phải đóng tiền để ủng hộ đồng bào lũ lụt nữa. Và số tiền này sẽ được trích từ quỹ lớp ra để nộp .
  Ông Đô cảm thấy thán phục các nhà hoạch định chính sách giáo dục khi đề ra việc buộc học sinh lớp 1 đóng nộp tiền để ủng hộ đồng bào lũ lụt!
   Ông thở dài và than lớn: Ôi  cái tình  nhân loại nghĩa đồng bào của nhà trường thật dồi dào làm sao!
    Cái chuyện đóng, nộp tiền như trên thì có thể bỏ qua, không luận bàn; nhưng cái chuyện buộc học sinh lớp 1 phải nộp tiền để ủng hộ đồng bào lũ lụt thì quả thật không thể chấp thuận được.
    Ông Đô đem sự việc này phản ánh với vị đại diện cha mẹ học sinh. Vị này nói: Đây là chủ trương của trên. Nhà trường chỉ làm theo chỉ đạo.
   Thế mới biết các nhà hoạch định chính sách giáo dục tài tình biết chừng nào! Chỉ có một hai ngàn đồng…mà họ đã làm cho các công dân tí hon (vừa đúng, đủ 06 tuổi) có được ý thức cộng đồng. Đó là nộp tiền ủng hộ cho đồng bào lũ lụt. Có lẽ họ dùng cách này để làm cho học sinh lớp 1 có được tình “yêu đồng bào” .
   Riêng ông Đô thì chỉ kêu trời, nghĩ mà thương cho thằng Vụ. Ôi một đứa  trẻ mới vừa đủ 06 tuổi, cái tuổi rất hồn nhiên và trong sáng, đang sống phụ thuộc vào cha mẹ, hàng ngày đi học phải do cha mẹ chở đi chứ chưa thể và không thể đi một mình…ấy vậy mà bị (hay nói đúng hơn là được) làm một công dân thực thụ, gánh vác trách nhiệm xã hội…Không biết thằng Vụ lấy tiền ở đâu để nộp cho cái khoản: Ủng hộ đồng bào lũ lụt đây?
    Thật là đáng thương cho nó!
    Ông Đô nhớ lại cái thời đi học. Khi đó, thầy cô giáo dạy : Khi viết, không để cái cùi chỏ hỏng , hụt khỏi mặt bàn. Vì như vậy chử viết rất xấu. Nhớ lại điều đó, ông Đô đưa mắt nhìn thấy mấy cái bàn học sinh với chiều ngang độ từ 20,4 đến 20,6 cm, trêm mặt bàn thì có nhiều vết băm băm, có bàn thì mặt bàn cong cong theo hình dáng mu con rùa, bàn thì cao  ghế thì thấp, học sinh ngồi thì mặt bàn đã nằm ngay vùng chấn thủy (huyệt tử) rồi , nên khoảng cách từ mắt đến mặt bàn chưa được 20 cm ….Bất chợt, ông Đô nhận ra vấn đề tại sao học sinh thời này giỏi hơn, thông minh hơn  cái thời ông đi học. Cụ thể: Mới chỉ học lớp 3;4;5 thôi mà đã có rất nhiều học sinh đeo kính cận. Các em đeo kính cận chắc chắn là ham mê học tập mà ra , chứ  nhất quyết không phải vì bàn cao , ghế thấp  cộng với phòng học không đủ ánh sáng. Bởi vì kích thước bàn ghế đã được làm theo đúng mẫu thiết kế của Bộ giáo dục nên tất yếu là rất khoa học, hoàn toàn phù hợp với học sinh.
     Chưa hết, vì mặt bàn có chiều ngang quá ngắn cộng với nhiều vết lồi lỏm nên đã tạo cho học sinh biết tư duy, suy nghĩ , cốt để làm sao đặt được tập vở để viết và khi viết tránh không để ngòi viết đâm vào các lổ hủm …để khỏi hư tập, khi viết…Chính nhờ sự tư duy đó mà vô hình dung đã làm cho học sinh trở nên thông minh đột xuất từ lúc nào không biết!
    Rất tiếc! Học sinh lớp 1 sớm được quam tâm trong việc nộp tiền ủng hộ đồng bào lũ lụt (mặc dù chưa có lũ lụt) nhưng bàn ghế - là xương sống cốt lõi – của lớp học, là nơi hàng ngày các em đều phải ngồi để học tập kiến thức lại không được quan tâm. Phụ huynh phản ánh thì được trả lời : Việc  tu sửa là trách nhiệm của nhà trường. Vậy khi nào tu sửa? Không lẽ trong suốt 05 năm học (từ lớp 1 đến lớp 5) cu Vụ phải ngồi học với những bàn ghế như thế này sao?
    Ôi! Ông Đô  càng nghĩ càng thấy như có lỗi với cu Vụ. Ông nhớ lại những câu nói tưởng chừng bân  quơ của cu Vụ khi lần đầu tiên ông chở Vụ đến trường.
  Thật khổ cho cu Vụ!
  Tuyến điên ngày 02/9/2012

THƠ LẢM NHẢM


Có lang thang mới biết đất trời rộng 
Có đau tình mới biết mình đau
 Che giấu làm chi những giọt lệ úa sầu 
Cứ buông thả để tâm hồn tự tại 
Hãy khóc đi để nghe lòng thoải mái 
Vui với đời bởi đời có bao lâu.
------******-----
Nếu có ngày tận thế, trời ơi!
Tuyến điên hả dạ nhất trên đời
Được đến cung trăng thăm chú Cuội
Được về âm phủ đánh cờ chơi.
-------88888--------
Tuyến điên

AI LẤN CHIẾM ĐẤTCỦA AI



    Suốt mấy năm qua, ông Điểu Sáu luôn mang nặng câu hỏi: Tại sao toàn bộ đất đai, tài sản gắn liền của gia đình ông lại bị thu hồi, cưỡng chế rồi được người khác đến sử dụng trồng cây cao su, trong khi mảnh đất đó đã được gia đình ông quản lý, sử dụng từ mấy chục năm nay?
    Suy nghĩ mãi mà vẫn tìm không ra câu trả lời. Xem lại quá trình lịch sử khai phá, sử dụng diện tích đất của gia đình , ông thấy mình chẳng có gì sai. Bởi diện tích đất này có từ thời cha ông còn sống. Nay cha mất rồi thì để lại cho ông sử dụng. Vậy tại sao nay lại bị cưỡng chế, thu hồi rồi thấy có người khác đến sử dụng trồng cây cao su?
    Câu hỏi đó cứ ám ảnh ông cho đến một hôm, ông nhận được quyết định của cơ quan có thẩm quyền về việc giải quyết đơn khiếu nại của ông. Ông đem đơn đi nhờ người biết chử của người kinh, đọc cho nghe, và ông cảm thấy tóa hỏa, thất vọng khi  trong quyết định giải quyết khiếu nại của ông, cơ quan có thẩm quyền đã bác nội dung khiếu nại với  lý do : Diện tích đất gia đình ông bị thu hồi , cưỡng chế  có nguồn gốc  do gia đình ông lấn chiếm đất lâm nghiệp trái phép.
    Nghe đọc xong , ông Sáu ngẩn mặt lên trời mà than:
     Trời ơi!  Tôi là người dân tộc Stiêng , mảnh đất này là quê cha đất tổ của tôi, dòng họ nhà tôi đã sinh sống ở đây từ thời thủy tổ cho đến nay, đất đai ở đây là do dân tộc tôi khai phá mới có…Việc quản lý, sử dụng đất của gia đình tôi, dòng họ tôi là liên tục từ nhiều đời nay , từ năm 1980 trở về trước có ai nói gia đình tôi lấn chiếm đất trái phép đâu?  Nay sao lại cưỡng chế, thu hồi đất đang do gia đình tôi quản lý, sử dụng để  giao cho người khác sử dụng trồng cây cao su , làm giàu cho một số người , khi tôi khiếu nại thì cho rằng  đất gia đình tôi bị thu hồi có nguồn gốc  lấn chiếm đất lâm nghiệp trái phép?
Trời ơi là trời!
Nghe ông Điểu Sáu than vãn, tôi chỉ biết im lặng vì có biết gì đâu mà nói.
Để giảm căng thẳng, tôi mời ông Điểu Sáu đi nhậu để quên sự thật trớ trêu ….Khi có được mấy chén rượu vào, tâm trí tôi như tỉnh sáng ra. Ừ nhỉ! Con người sống thì phải có đất. Mà mảnh đất mà tôi với ông Điểu Sáu đang ngồi đây là đất của người Stiêng , sử sách đã ghi như thế, vậy tại sao nhà cầm quyền lại thu hồi, cưỡng chế đất mà gia đình họ đang sử dụng để giao cho người khác sử dụng, khi họ khiếu nại thì trả lời là do họ có hành vi lấn chiếm đất trái phép? Tại sao không giao đất lại cho gia đình họ quản lý, sử dụng để ổn định cuộc sống?
Than ôi! Người Stiêng có lấn chiếm đất  lâm nghiệp trái phép hay không, khi sự quản lý, sử dụng đất của họ có trước khi có sự quản lý của cơ quan nhà nước hiện hành?
Tuyến điên tôi quả thực đã không biết ai đã lấn  chiếm đất của ai  nên  xin chuyển …..
--------*****-------
Tuyến điên

CHẾT CHA - CHA CHẾT


Bà Lơn đang lúi húi dọn dẹp nhà cửa , thì thằng con trai út , có cái tên Ngu lau chạy vào,  thở hổn hển, vừa thở vừa nói: Chết cha rồi mẹ ơi!
Đang bận dọn dẹp nhà cửa, không nghe rõ thằng Ngu lau nói gì , nên bà Lơn đã hỏi lại : Sao, cha ai chết?
Ngu lau: Không. Không có cha ai chết cả. Chỉ có chết cha  mà thôi.
Bà Lơn: Mày nói cái gì, tao không hiểu?
Ngu lau: Chết cha thật rồi. Cha con đã chết lâu rồi nhưng bây giờ gia đình ta không còn cơ hội sống nữa rồi.
Bà Lơn: Cái gì mà quan trọng quá vậy?
Ngu lau: Còn gì đâu nữa mà sống. Toàn bộ diện tích cây trồng của gia đình ta sẽ bị cưỡng chế chặt bỏ hết.
Bà Lơn: Cái thằng này. Mày nghe thông tin ở đâu mà động trời thế? Mày có biết tao với cha mày phải tốn bao nhiêu mồ hôi, xương máu để tạo dựng diện tích cây trồng của gia đình bây giờ không? Cha mày chết  cũng do đi phát hoang cây rừng, lấy đất trồng cây lương thực nuôi sống tụi mày mà bị rốt rét ác tính, rồi chết đấy!  Đứa nào thất đức mà đòi cưỡng chế, chặt bỏ hết cây trồng của tao vậy? Bộ chúng nó không có ăn học, không hiểu biết luật pháp hay sao mà ….
Ngu lau: Mẹ nói nhỏ thôi! Cái tin cưỡng chế mà con nói với mẹ là do con đọc trên báo đó. Con thấy báo trích dẫn lời của ông chủ tịch ủy ban nhân dân huyện Y đó, ông ấy nói rằng: Sẽ cưỡng chế chặt bỏ toàn bộ diện tích cây trồng lấn chiếm đất lâm nghiệp. Trong đó có diện tích đất mà gia đình ta đang canh tác, trồng cây . Do hết thời hiệu xử phạt hành chính nên không xử phạt mà quyết định áp dụng biện pháp khắc phục hậu quả bằng hình thức: Khôi phục lại tình trạng ban đầu trước khi lấn chiếm. Nếu người bị áp dụng mà không thi hành thì bị cưỡng chế.
Bà Lơn: Như vậy là chết cha thật rồi. Tao tưởng họ cưỡng chế, chặt bỏ cây trồng để lấy đất giao cho thằng khác sử dụng thì còn có đường mà khiếu nại. Chứ họ buộc khôi phục tình trạng ban đầu. Tức chặt bỏ cây trồng đang có,  để  đất  cho cỏ dại , cây dại mọc thì coi như hết đường. Phen này thì cha chết thật rồi.
Ngu lau: Ồ! Không. Cha con đã chết lâu rồi. Chuyến này mẹ cố gắng mà sống, đừng để con phải chết mẹ nữa nhé!
Bà Lơn: Cái gì? Mày nói ai chết mẹ nữa đó. Cha mày mất khi mày mới 03 ngày tuổi. Mày  còn có mẹ mà còn có tính cách như vậy. Huống hồ chi bây giờ mà chết mẹ thì lấy ai dạy mày , hả con?
Ngu lau: Mẹ yên tâm đi. Con thấy có nhiều người còn có cả cha lẫn mẹ đang sống nhăn răng ra đó mà chẳng có ai dạy được họ đâu?
Bà Lơn: Mày nói vậy thì chết ta tao thật rồi.
------*****------
Tuyến điên

Thứ Tư, 19 tháng 12, 2012

NGỌC HOÀNG XỬ ÁN


Chuyện xưa kể rằng:
   Do thời cuộc đổi thay, cái Tham – Sân – Si cùng với  sự phàm phu tục tỉu của chúng sinh ở hạ giới đã lan truyền lên tới Thiên đình. Cho nên, ở Thiên đình đã xuất hiện một số  (chứ không phải là tất cả)  vị – vốn được coi là Vua – Chúa , đã nhiểm   tính Tham – Sân – Si của chúng sinh ở hạ giới.
   Không biết từ lúc nào, bao giờ họ đã không còn quan tâm đến sự sống còn của chúng sinh ở hạ giới , mặc dù trên mình họ vẫn đang khoát chiếc áo Vua – Chúa .
   Từ đó, giữa họ không còn giữ được mối quan hệ  Vua  – Chúa  nữa . Dẫu rằng, hàng ngày bọn  họ đều phải vào chánh điện để chầu và nhận chỉ thị từ Ngọc Hoàng đại đế nhưng quả thật thì giữa Vua  và  Chúa không thể nhìn mặt nhau….
   Từ đó  xuất hiện sự mất đoàn kết giữa phe Vua và cánh Chúa. Mỗi  bên đều lợi  dụng chức vụ, danh tiếng của mình  để trục lợi .
   Sự mất đoàn kết giữa đó  đã động đến tai Ngọc Hoàng đại đế.
   Để bảo vệ sự thống nhất, đoàn kết nội bộ của Thiên đình, đảm bảo sự thống trị của Thiên giới đối với muôn loài chúng sinh ở hạ giới, Ngọc Hoàng đại đế đã buộc phải mở cuộc họp nhằm hòa giải mối bất hòa giữa phe Vua và cánh Chúa.
   Cuộc họp  được chuẩn bị một cách cẩn mật, dự kiến sẽ mở vào lúc giờ tuất ngày 30 tháng 02 năm Thiên Tuất.
   Để đảm bảo bí mật, bảo vệ danh tiếng của Thiên triều, Ngọc Hoàng quyết định sẽ  họp kín.
    Ngày 30 tháng 02 năm Thiên Tuất, dù chưa đến giờ tuất nhưng Ngọc Hoàng đã áo mão nghiêm trang, chểnh chuệ trên ngai vàng để làm chủ tọa cuộc họp .
Bất giác, từ phía cổng chánh điện có tiếng trống vang lên liên hồi….Ngọc Hoàng liền khai khẩu : Cứ vào.
    Khi Ngọc Hoàng ngẩn mặt lên nhìn thì Ngài hốt hoảng khi thấy một con chó cỏ đang đứng trước mặt ngài. Vừa tức giận , vừa bất ngờ, không hiểu sao đã sai quân lính canh gác vòng trong vòng ngoài, nội bất xuất, ngoại bất nhập rồi mà vẫn có con chó cỏ xuất hiện ngay trong phòng họp?
   Theo bản năng, Ngọc Hoàng hỏi: Nhà ngươi  từ đâu tới?
Chó cỏ: Dạ thưa! Chúng sinh đến  từ hạ giới .
Ngọc Hoàng: Có phải nhà ngươi là kẻ vừa đánh trống không?
Chó cỏ: Dạ muôn tâu. Chính chúng thần.
Ngọc Hoàng: Nhà ngươi đánh trống để làm gì?
Chó cỏ: Dạ,  chúng thần muốn khởi kiện?
Ngọc Hoàng: Há! My muốn khởi kiện? Kiện ai? Nói đi?
Chó cỏ: Dạ.. Dạ… Dạ con muốn kiện loài người.
Nghe chó cỏ trình bày, Ngọc Hoàng không biết phải xử lý thế nào? Bởi loài người là do Ngài tạo ra, truyền cho những đức tính cao siêu, có trí tuệ hơn cả muôn loài ở hạ giới… sao nay lại bị chó cỏ kiện? Một chút  bâng quơ,  Ngài bình tỉnh hỏi: My là chó sao dám kiện loài người? Lý do vì sao? Có chứng cứ gì chứng minh không?....
Chó cỏ: Dạ . Tôi kiện loài người vì loài người không biết mình đang làm người. Đề nghị Ngọc Hoàng xem xét hoán đổi lại vị trí cho loài chó chúng tôi.
Ngọc Hoàng: Láo. My biết loài người do ai tạo ra không?
Chó cỏ: Dạ biết.
Ngọc Hoàng: Ai?
Chó cỏ: Dạ chính cha mẹ họ chứ ai.
Ngọc Hoàng: Vậy my  biết ai tạo ra my  không?
Chó cỏ: Dạ biết.
Ngọc Hoàng: Ai?
Chó cỏ: Dạ, Cha mẹ  chó   chứ ai.
Ngọc Hoàng: My nói chuyện huề vốn. Bây giờ trình bày cho tao biết tại sao my kiện loài người?
Chó cỏ: Dạ, Tôi thấy loài người tuy mang tiếng người nhưng họ không hơn loài chó chúng tôi. Cụ thể: Dù chúng tôi là loài chó nhưng chúng tôi rất có nghĩa. Dù trong bụng đói meo nhưng khi thấy chủ nhà đi làm về thì chúng tôi vẫn vẩy đuôi chào hỏi. Chúng tôi đã chảy  nước mắt khi đi qua địa điểm mà đồng loại chúng tôi bị giết thịt. và  dù có đi đâu xa nhưng chúng tôi vẫn nhớ đường cũ để trở về nhà… còn loài người….
Ngọc Hoàng: Còn loài người thì sao?
Chó cỏ: Dạ. Con không biết và không có đủ ngôn từ để diễn tả cho hết nội dung muốn nói, nhưng đại ý là vậy: Khi ở hạ giới, con có xem và thấy trên TV có phát hình ảnh một phiên tòa, trong đó người bị đưa ra xét xử đã không còn khả năng đi đứng, ngồi nữa mà nằm bất động trên cáng...Xin hỏi Ngọc Hoàng: Một con người đã hoàn toàn tê liệt, không còn khả năng nói, ngồi (chỉ còn nằm bất động như một đống thịt sống trên cáng) mà vẫn bị đưa ra xét xử công khai tại phiên tòa thì có đúng với thiên ý hay không? Và  trên đường đến đây, con thấy có một người không biết vì sao đã nằm bất động trên đường, có nhiều người đi qua nhưng không ai quan tâm đến người đó cả. Điều này cho thấy loài người đã vô cảm với chính đồng loại của mình. Chưa hết, con thấy  có nhiều người xúm  lại bắt trói một người phụ nữ , trong khi người phụ nữ này đang cho con nhỏ bú… đều này chứng tỏ loài người mất tính người….còn nhiều lắm.
   Dạ thưa Ngọc Hoàng ! còn nhiều ví dụ điển hình lắm nhưng do con là chó nên bộ nhớ có hạn, không nhớ hết. Vậy kính mong Ngọc Hoàng xem xét!
Ngọc Hoàng: Thôi được rồi. My có trình bày gì nữa không?
Chó cỏ: Dạ không.
Ngọc Hoàng: Vấn đề chó cỏ nêu sẽ được Thiên triều xem xét giải quyết sau khi Ngọc Hoàng hội ý với các Vua – Chúa. Trong khi chời đợi, chó cỏ cứ về hạ giới chờ.
Bải  triều.
Không biết Ngọc Hoàng phán xét thế nào mà cho đến hôm nay chó vẫn là chó chứ không thể là người được!
Tuyến điên mò trăng đáy nước. 

ĐẾN NGỌC HOÀNG CŨNG PHẢI KÊU TRỜI


Chuyện kể rằng:
   Do áp lực công việc quá nhiều, lại thêm nạn  tranh giành, đấu đá lẫn nhau trong nội bộ triều đình …mà  Ngọc Hoàng đại đế (đang trụ trì ở Thiên giới) bị tress , mất ngủ ….
    Cả triều đình đều được huy động để đi tìm cây “lạc  tiên” nấu cho Ngọc Hoàng uống để an thần.
Bệnh tình chưa  hẳn bao nhiêu thì lính hầu đã vào tâu: Muôn tâu bệ hạ: Có tiếng kêu…kêu …kêu tên bệ hạ vọng từ dưới trần vọng lên ạ!
   Ngọc Hoàng hỏi lính hầu: Ngươi có biết vì sao dân chúng kêu không?
     Lính hầu trả lời: Dạ muôn tâu: Thần không biết ạ!
    Tối hôm đó, Ngọc Hoàng lại không ngủ được. Ngài liền ra đứng ở cửa Sanh – Tử , đưa mắt  nhìn xuống hạ giới. Chưa kịp nhận thấy điều gì  thì  Ngài đã nghe từ hạ giới vọng  lên tiếng kêu:  Trời ơi!
   Chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì liên tiếp, dồn dập hai tiếng “trời ơi”  từ hạ giới bay lên….Thế là Ngọc Hoàng lập tức triệu tập cuộc họp khẩn cấp để xem xét tại sao từ hạ giới liên tiếp bay lên tiếng kêu : Trời ơi?
   Mở đầu cuộc họp , Ngọc Hoàng đã lệnh cho Nam Tào xem xét điều tra vì sao  dân chúng cứ kêu trời nhiều vậy?
   Nam Tào lúng túng bẩm thưa: Dạ để thần lập phương án, điều tra, xác minh rõ ràng rồi sẽ  bẩm tấu ạ.
    Sau khi Nam Tào dứt lời , Ngọc Hoàng liền buông một câu “xanh rờn”: Không được.
    Ngọc Hoàng cất giọng: Đây là việc hệ trọng, cần phải điều tra ngay, tìm hiểu rõ nguyên nhân và có phương pháp giải quyết để dân chúng không phải “kêu trời”.
    Ngọc Hoàng nói tiếp: Các Khanh biết không: Ta là “Trời” mà  dân chúng cứ đè tên ta kêu mãi , làm cho ta đau lắm. Các Khanh có biết không: Vào mỗi tối, khi ta vừa lên giường nằm , vừa thiu thiu chợp mắt thì đã nghe tiếng kêu “trời ơi” và tiếng kêu này cứ dồn dập, liên tiếp bay lên , điều này làm  ta không ngủ được. Mà ta nói thật nhé: Đêm hôm mà ta không ngủ được thì chuyện gì xảy ra các Khanh biết rồi đó…
   Nói xong, Ngọc Hoàng lệnh luôn cho Nam Tào xuống trần để xác minh, thu thập chứng cứ, tìm rõ nguyên nhân vì sao dân chúng cứ kêu trời và tiếng kêu phát ra từ đâu?
   Nghe xong, Nam Tào bẩm với Ngọc Hoàng: Muôn tâu. Tiếng kêu từ hạ giới vang lên nhiều quá, chắc  có chuyện chẳng an, lành ít – dữ nhiều…do đó, nếu chỉ có thần đi một mình thì  công việc khó hoàn thành trong thời gian ngắn…  vậy chi : Bệ hạ nên cử  Bắc Đẩu cùng đi với thần!
   Ngọc Hoàng  phê chuẩn đề xuất của  Nam Tào.
  Thế rồi Nam Tào + Bắc Đẩu lập tức ứng kinh phí, lấy hộ chiếu, thuê chuyên cơ xuống hạ giới ……
    Sau khi  xuống hạ giới…. Nam Tào + Bắc Đẩu  đã xác định được tiếng kêu xuất phát từ Á Châu, và quý Ngài  đã  chọn đỉnh  Hy Mã Lạp Sơn  để đứng quan  sát.
   Sau khi đưa thiên nhãn nhìn  quanh một vòng , khắp Á Châu, không biết hai ngài đã nhìn thấy những gì mà cùng lúc cả hai đều cất lên tiếng: Trời ơi!
   Đang nằm liu liu chuẩn bị ngủ, bỗng  nghe tiếng Nam Tào + Bắc Đẩu kêu, Ngọc Hoàng không biết chuyện gì ...?  liền tức tốc hạ giới , đến ngay vị trí mà Nam Tào + Bắc Đẩu đang đứng . Vừa đưa mắt nhìn xung quanh một vòng từ Tây sang Đông , thì bỗng từ miệng ngài vang lên tiếng : Trời ơi…!
                                                                                                                                  Tuyến điên 


Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2012

CÓ ĐIÊN KHÔNG

Thú thật, từ khi biết đến Yahoo blog thì tôi cảm thấy yêu thế giới này hơn, mà cái thế giới ảo đấy. Thế nhưng, niềm vui chưa được bao lâu thì hay tin :Vào ngày 17 tháng 01 năm 2013, Yahoo sẽ khép cửa không chịu cho chơi nữa. Chưa kịp nói tiếng yêu đã vội nhận được lời chia tay, thật là buồn thúi ruột.
Để khỏi cô đơn, tôi phải đi  mò...mò..tìm ở nơi khác. Và không biết số phận thế nào lại mò trúng : TUYẾN ĐIÊN MÒ TRĂNG ĐÁY NƯỚC , thế mới rõ khổ cơ chứ.
Thật là quá tàn nhẫn. Trên quả đất này có thiếu gì nơi, chổ để mò mà không mò , lại đi mò trăng đáy nước!
Không biết  đây là sự sắp đặt của tạo hóa hay là do ta điên?
Có lẽ phải vào đi vào nhà thương Chợ Quán để khám xem sao?
Dù chưa đi khám và chưa có kết quả của y học nhưng chắc chắn rằng ta sẽ bị bác sỹ phán cho một câu: Đồ hoang tưởng.
Này nhé:
- Chưa biết tôi hoang tưởng và bác sĩ hoang tưởng đâu nhé!
- Tôi nhìn xuống nước thấy có trăng  thì tôi mò chớ sao bác sỹ lại cho tôi hoang tưởng?
- Bác sỹ có thấy ở trên đời này có loạn người đua nhau đi tìm những cái mà họ chưa bao giờ và không bao giờ thấy (cho dù chỉ là cái bóng) nhưng họ vẫn tuyệt nhiên tin tưởng là có thật và cố công đi tìm đó sao. Còn như tôi , đi mò trăng đáy nước thì dù sao cũng thấy có trăng thì tôi  mới mò. Vậy mà bác sỹ cho rằng, tôi   là : Đồ hoang tưởng! Là sao? 
Vậy xin hỏi bác sỹ một câu: Tôi đi mò trăng đáy nước thì bác sỹ cho tôi: ĐỒ HOANG TƯỞNG; vậy còn  loạn người ở  trên họ đi mò tìm cái mà họ chưa bao giờ và không bao giờ thấy thì thuộc thể gì trong các thể của môn : TÂM THẦN HỌC?
Nghe xong, bác sỹ điềm nhiên đáp: Những câu hỏi của anh tôi không trả lời được. Lý do là tôi chưa bao giờ và không bao giờ được bắt mạch để thăm khám cho những loạn người mà anh nêu.
Mà này! Anh điên vừa vừa thôi đấy. Cái điên của anh thì thú thật nhà thương tôi đây không có chổ  chứa đâu. 
Ừ. Nói thế nghe cũng phải.
--------*****-------
Tuyến điên thả hồn chiều thứ 7

Thứ Ba, 11 tháng 12, 2012

KIẾP VE SẦU


Chạnh lòng
thương kiếp con ve
Xuân tiết 
chưa sang
đã gọi hè.
Âm báo
cung đường
nghe rầu rỉ
mặc tiếng oán hờn
vẫn cứ ve.
Nặng tình
trách khứ con ve
Tiếng kêu réo rắc
Báo hiệu hè.
Đầu núi
Cuối sông
 Phượng vỉ  nở.
Hòa trong màu đỏ 
Xác con ve.
Thương mình 
Sống kiếp con ve
Quanh năm
Tăm tối 
Chân đạp đất
Ngẩn mặt kêu đời:
VE VE VE...
Tuyến điên viết lúc 9 giờ 40 phút ngày 21/4/2012.


Thứ Hai, 10 tháng 12, 2012

HỎI NGỌC HOÀNG


  Này hởi Ngọc Hoàng đại đế ơi!
Xuống đây cho tôi hỏi mấy lời
Chúng sinh muôn loại  ai tạo hóa?
Ai hóa bần cùng kiếp bọ dơi?

Này hởi Ngọc Hoàng đại đế ơi!
Xuống đây cho tôi hỏi mấy lời
Ở trên cao đó có nghe thấy
Tiếng hét, kêu la của con người?

Tiếng hét, kêu la của loài  người
Kêu trời không tới Ngọc Hoàng ơi!
Người kia phân hóa thành nhiều thứ
Có kẻ thứ dân – kẻ làm  người.

Này hởi Ngọc Hoàng đại đế ơi!
Tôi đã hỏi xong xin trả lời
Chúng sinh muôn loại  ai tạo hóa?
Có phải thứ dân mới là người?
Tuyến điên.

CƯỜI KHẺ


Thế là ...
Trời đã đổ mưa
Thế là ...
Trời đã chuyển mùa phải không?
Không Mây - Không Gió - Không Giông
Bổng nhiên nước đổ ầm ầm thác tuôn
Nước kia lênh láng mặt đường
Rác rưởi - Bụi bặm cuống cuồng trôi theo....
Thế là Trời đã đổ mưa
Thế là vạn vật được mùa hò reo....
Tuyến điên

NỖI BUỒN VÔ CỚ


Bất chợt lòng ta cảm thấy buồn
Nỗi buồn vô  cớ cứ trào tuôn
Không gian bốn bề im lặng quá
Chỉ một mình ta giữa đêm trường.
Chỉ một mình ta giữa đêm trường
Màng đêm hoà lẫn với Gió - Sương
Cái rét trái mùa vô thức quá!
Để trái tim ta đập nhịp buồn.
Để trái tim ta đập nhịp buồn
Tìm trong ký ức chút tình thương
Cha mẹ suốt đời còn lam lủ
Ky cóp cho con đến học đường.
Ky cóp cho con đến học đường
Mẹ cha tần tảo mặc Gió - Sương
Con học ra trường không An - Phận
Để mẹ cha mang nặng kiếp buồn.
Bất  chợt lòng ta cảm thấy buồn
Nỗi buồn vô cớ cứ trào tuôn...
Tuyến điên


CON VÀO ĐẠI HỌC


Nghe con vào đại học
Cha mẹ khôn xiết mừng
Nhưng có ai thấu hiểu?
Kinh tế quá khốn cùng.
Ở đất người con nghĩ
Nhà nghèo tiền không có
Vì vậy phải làm thêm
Vào những giờ nghỉ học.
Một lần đi phụ hồ
Tay ôm lấy thùng hồ
Đầu đội trời thay nón
Tấm thân luôn quầng quật
Thân mệt lả mẹ ơi!.

Đằng này tiếng : Gạch đây!
Đằng kia gọi : Thêm hồ!
Mình con xoay không xể.

Tối về con ngẫm nghĩ
E là số kiếp Phong - Sương
Lang thang vô cùng tận 
Ngẩn ngơ chốn giáo đường!
Để rồi  lúc tan , lúc hiện 
Nghĩ thương thân mình.
Thương thân cha mẹ  tảo tần
Con nguyện với lòng gắn học báo ơn ! 
Nghe con vào đại học
Cha mẹ khôn xiết mừng
Nhưng sự đời ai có thấu
Kinh tế quá khốn cùng.
Và rồi:
Sau 05 năm đại học
Con nắm lấy mảnh bằng
Lang thang vô cùng tận
Hỏi đời có bất công?
Cho nên:
Bất chợt lòng ta cảm thấy buồn
Nỗi buồn vô cớ cứ trào tuôn.
Tuyến điên