Nghe con vào đại học
Cha mẹ khôn xiết mừng
Nhưng có ai thấu hiểu?
Kinh tế quá khốn cùng.
Ở đất người con nghĩ
Nhà nghèo tiền không có
Vì vậy phải làm thêm
Vào những giờ nghỉ học.
Một lần đi phụ hồ
Đầu đội
trời thay nón
Tấm thân luôn quầng quật
Thân mệt lả mẹ ơi!.
Đằng này tiếng : Gạch đây!
Đằng kia gọi : Thêm hồ!
Mình con xoay không xể.
Tối về con ngẫm nghĩ
E là số kiếp Phong - Sương
Lang thang vô cùng tận
Ngẩn ngơ chốn giáo đường!
Để rồi lúc tan , lúc hiện
Nghĩ thương thân
mình.
Thương thân cha mẹ tảo tần
Con nguyện với lòng gắn học báo
ơn !
Nghe con vào đại học
Cha mẹ khôn xiết mừng
Nhưng sự đời ai có thấu
Kinh tế quá khốn cùng.
Và rồi:
Sau 05 năm đại học
Con nắm lấy mảnh bằng
Lang thang vô cùng tận
Hỏi đời có bất công?
Cho nên:
Bất chợt lòng ta cảm thấy buồn
Nỗi buồn vô cớ cứ trào tuôn.
Tuyến điên
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét