Thứ Năm, 17 tháng 10, 2013

SẮP TRÚNG SỐ

Với đúc kết những gì đã xảy ra từ trước đến nay, nay tôi mạnh dạng kết luận rằng: Tui sắp trúng số.
Oách thiệt!
Không oách mới lạ.
Này nhé:
Hồi còn nhỏ, đi chăn trâu, ở ngay đầu xóm Xoài có người bán quán cóc, bánh kẹo...Trong đó có cây kẹo Cà Phê nó dài dài , ăn vào có vị đăng đắng...Giá 02 đồng. Trong lúc cho trâu nẹp dưới sông, đói quá, tui mua thiếu 01 cái kẹo để ngậm cầm hơi...
Mấy ngày sau, chưa có tiền trả thế là bà chủ quán tìm đến nhà đòi. Tui bị mẹ la cho một trận đến long óc nhức tai...
Sáng hôm sau, khi cho trâu xuống bến nẹp, có một tờ giấy bạc loại 02 đồng nổi trên mặt nước từ từ trôi về phía mình. Tui nhặt lấy và đem lên quán trả cho bà chủ. Đó là lần đầu tiên đánh dấu bước ngoặc cho những lần bị nhặt tiền dưới nước tiếp theo sau này.
Lần thứ hai:
Năm 1996, sau khi tốt nghiệp đại học ở thành phố Hồ chí Minh, tui khăn gói trở về quê hương với suy nghĩ đơn giản: Xin việc làm để gần gia đình, cha mẹ, chị em...
Giấc mộng bất thành, tháng 10 năm 1997 tui lại xách gói ra đi. Thằng em út đạp xe chở tui lên cây số 09 - nơi  quốc lộ 1A đi qua. Đi đâu? Tiếng người phụ xe hỏi. Sài Gòn. Tui trả lời.
Xe chạy qua Cầu An Cựu,  tôi nhìn xuống đường như chào tạm biệt quê hương lần cuối. Bất chợt, nhìn thấy có một người phụ nữ, điều khiển xe gắn máy chạy song song với xe khách Bắc Nam, trên áo có dòng chữ: Không đâu cho bằng nhà mình.
Tâm trạng của kẻ tốt nghiệp đại học về quê không thể và không có tiền để xin việc làm tại quê hương phải bỏ xứ ra đi cộng với sự vô tình của dòng chữ trên áo người phụ nữ đã làm cho sự buồn trong tui xuống đến đỉnh vô cực.
Vô lại Sài Gòn - nơi đã 05 năm theo học, ở ký túc xá, với phương ngôn: Ăn như tu. Ở như tù. Nói chuyện giống lãnh tụ, để làm bất cứ việc gì để sống.
Một lần, đạp xe đạp trên đường Phạm văn Chiêu hướng đề đường Quang Trung - Ngã 5 Chuồng Chó. Bánh xe cán qua vũng nước, nước dạt ra hai bên, từ trên yên xe, mắt tui nhìn thấy có một tờ bạc giấy loại 500 đồng được cuộn tròn. Xe qua khoảng 02 mét, nghĩ mình không có việc làm, không có cơm ăn nên dừng xe , đẩy lùi xe lại vũng nước để nhặt . Tay cầm tiền chao qua  chao lại cho sạch bùn đất đỏ. Vừa mở ra, thấy có 06 tờ bạc 500 đồng và 01 tờ 20.000 đồng. Lòng bỗng nhẹ tưng, đưa bỏ vội vào túi áo.
Về Bình Triệu, ghé quán chị Sương ăn cơm. Chị hỏi tiền đâu mà dính đất đỏ? Tui trả lời: Tiền em lượm đấy! 
Lần thứ 3: 
Một lần, trong túi chỉ còn đúng 1.000đồng. Mượn chú Chín chiếc xe đạp , đạp lên chợ Bình Triệu để mua bó rau muống. không biết số kiếp mạc vận hay sao mà xe trật xích  líp trong lúc trời lại mưa to. Buồn chán đời, một tay cầm lấy Cô Tăng một tay cầm bó rau muống, tui dẫn bộ đi từ Chợ Bình Triệu về Ụ Tàu. Trời mưa to, nước chảy như thác trên đường quốc lộ 13 đoạn gần ga Bình Triệu. Một tờ giấy bạc loại 10.000 đồng nổi  dài, trôi theo dòng nước chảy qua trước mặt, cúi người xuống nhặt rồi ngẩn mặt lên nhìn trời, cốt để xem có vị nào ban phát cho tui không?
Về chổ trọ, trả xe cho chú Chín (người gốc QN - ĐN) và kể lại việc lượm tiền vừa rồi. Chú gật gật đầu mấy cái và nói: Trời sanh voi trời sanh cỏ.
Lần thứ tư:
Sau mấy năm lang thang, trở về thăm quê trong mùa lụt. Giữa biển nước mênh mông chảy qua sân nhà, tui lại nhặt được một tờ tiền mệnh giá 1.000 đồng đang cuốn trôi theo dòng nước.
Lần thứ sáu: Năm 2011, cùng với đoàn đi Phú Quốc chơi. Trong khi tắm biển, tui thấy tờ giấy bạc mệnh giá 5.000 đồng đang nửa chìm nửa nổi vùi dập trong lòng  nước.
Tính đến nay, tui đã 05 lần nhặt được tiền dưới nước. 02 lần nhặt ở quê nhà, 02 lần nhặt ở Sài Gòn và 01 lần ở  biển đảo Phú Quốc. Tiếc thay, hiện chỉ còn giữ được tờ mệnh giá 1.000đ.
Từ người theo học duy vật biện chứng nhưng không biết lúc nào, tui đã tin vào định mệnh bởi những lần nhặt tiền như trên.
Nay kể ra đây những kỷ niệm đầy nước mắt và máu này để tạo cho một sự hoang tưởng tầm phào rằng: Ta sắp trúng số cho dù chưa bao giờ mua vé số.
------------******------------
Ngày 17 tháng 10 năm 2013
Tuyến điên.

Thứ Ba, 15 tháng 10, 2013

SAO ĐÀNH BỎ QUÊ HƯƠNG

Sáng nay, Tuyến điên nhận được bức tâm thư của dòng tộc gửi, thông báo lễ khánh thành nhà thờ Họ Dương - Làng Hương Cần và mời con cháu về tham dự.
Cầm bức tâm thư, bỗng nhiên nhớ đến câu hát:
Sao đành bỏ quê hương
Sao đành bỏ ruộng vườn...
Và rồi: Quê hương nếu ai không có....thì chắt chưa phải là người.
Vì vậy, từ đây đến mồng 4 tháng 10 âm lịch, phải sắp xếp để về quê ...
Quê hương tôi là đây:







Nhà thờ Họ Dương - Làng Hương Cần.




Bức tâm thư thông báo và mời con cháu về dự lễ khánh thành nhà thờ Họ Dương.

Cây có gốc - Nước có nguồn
Thành tâm kính chúc lễ khánh thành của dòng Tộc thành công mỹ mãn!



Thứ Hai, 7 tháng 10, 2013

TÔI BIẾT

Tôi biết:
Bạn là nhà báo
Viết lếu láo lấy nhuận bút kiếm tiền
Tôi biết :
Bạn là nhà giáo
Huyên thuyên trên bục giảng kiếm đồng lương để sống qua ngày
Mặc cho dòng đời gió thổi mây bay
Bạn vẫn mặc dư âm  đúng sai kệ nó
Tôi biết :
Bạn là thẩm thán nhân danh chính thể cộng hòa
Thực hiện chức năng phán xét, theo pháp luật, hay theo chủ trương
Một con người vô tội !
Lòng chứa đầy u tối
Giữa tội và không tội!
Giữa  đường lối và bao dung ?
Tất cả đều bằng không.
Tôi biết:
Bạn là luật sư  - Người tham gia bào chữa , hoặc bảo vệ quyền năng
Nhưng tôi biết
Dù trình độ bạn có yên thâm
Cũng không thể lay chuyển được một phán quyết đã được phê duyệt bởi một ý thức hệ.
Chân lý cuộc đời.
Tôi biết bạn là con người bị oan
Nhưng tôi không thể xoay vần chuyển thế
Bởi định nghiệp cuộc đời là thế
Tôi biết…
--------******-------

Tuyến điên ngày 07 tháng 10 năm 2013.

Thứ Năm, 3 tháng 10, 2013

LONG VƯƠNG XỬ ÁN

Vương đình đang chìm trong sự yên lặng hiếm có thì bỗng vang lên bởi tiếng trống kêu oan được treo ở cửa sân chầu.
Thức giấc, mở mắt nhìn đồng hồ thấy mới gần 22 giờ. Linh tính cho biết đã có chuyện chẳng lành vừa mới xảy ra hoặc là tai nạn giao thông hoặc là binh đạo tử tuyệt…
Áo mão chính tề, Long Vương  lệnh cho truyền linh hồn vừa  đánh trống ..
Long Vương: Có chuyện gì mà giờ này nhà ngươi đến đánh trống ?
Linh  hồn: Oan cho con quá! Oan cho con quá!...
Long Vương: Có chuyện gì thì cứ nói thẳng ra, chứ cứ oan oan như rứa thì ai mà hiểu được!
Linh  hồn: Dạ oan cho con quá! Oan cho con quá!
Long Vương: Ơ cái thằng này. Ta đã bảo có chuyện gì thì cứ nói thẳng tuột ra cho dễ hiểu, có cái gì đâu đã xuống đến đây rồi mà cứ nói lòng vòng , ấp a ấp úng giống như còn ở trển vậy! Cứ nói đi! Ở đây không có vùng cấm kỵ.
Nói rõ đi! Tại sao nhà ngươi xuống đây?
Linh hồn: Dạ ! Con vốn là người có tấm lòng lương thiện, dù có giữ một chút chức quyền, khi nghe tin đồng loại con bị nước lụt ngập tận cổ, không có cái gì ăn, đói, lạnh …nên con đã kêu người phụ tá lái xe chở mì gói đi cứu trợ…ngờ đâu mì gói chưa đến được tay đồng loại của con thì con đã về đây chầu Ngài…Oan cho con quá! Oan cho con quá!
Đương lúc linh hồn giải trình sự nạn chưa dứt thì tiếng trống Long đình lại vang lên. Liên tiếp mấy linh hồn , già  có, trẻ có lửng thửng đi  vào mà miệng luôn luôn kêu gào: Oan cho con quá! Oan cho con quá!...
Long Vương: Tại sao các người xuống đây?
Những linh hồn: Dạ! Chúng con đang miệt mài làm lụng trên nương rẫy thì bất ngờ bị nước từ đầu nguồn đổ xuống, và đưa chúng con về đây.
Dạ! chúng con đang làm việc trong đường ống thì bị nước ngập đem xuống đây…
Long Vương: Thế lúc đó hoặc trước đó trời có mưa không?
Những linh hồn: Dạ! Trước đó trời có mưa to ạ!
Vì xuất hiện tình tiết “trời có mưa to” nên cần phải hoãn phiên tòa để triệu tập Ngọc Hoàng đại đế đến tham dự phiên tòa với tư cách người có nghĩa vụ liên quan.  Ta tuyên bố hoãn phiên tòa hôm nay, Long Vương phán.
Giấy triệu tập được gửi đến Thiên đình.
Ngọc Hoàng đại đế theo lệnh triệu tập của Long Vương đã đích thân đến dự phiên tòa.
Sau khi để các linh hồn trình bày xong sự việc. Long Vương hỏi Ngọc Hoàng:
Long Vương: Trước hết, xin cám ơn Ngọc Hoàng đại đế đã không quản đường sá xa xôi, muôn vàn công việc, sắp xếp thời gian đến dự phiên tòa hôm nay. Sau xin Ngài cho biết ý kiến của mình về các vấn đề mà những linh hồn đã trình bày!
Ngọc Hoàng: Dù là đương chức Ngọc Hoàng, cai quản muôn loài nhưng ta quả thật không có khách khứ gì đâu, không giống những con người lãnh đạo đứng đầu các cơ quan hành chính đâu…! Có vậy ta mới là Ngọc Hoàng chứ, có phải không lão Long Vương?
Còn về nguyên nhân tại sao mấy linh hồn này về đây?
Cái này đề nghị Long Vương ủy thác cho bên Diêm Vương để họ sưu tra sổ sanh tử , xem những linh hồn này đã đến ngày tận mạng hay chưa? Nếu chưa  thì ắt thật họ bị oan.
Một lần nữa phiên tòa bị hoãn để Long Vương ủy thác cho Diêm Vương sưu tra sổ sanh tử để xem những linh hồn đang ở Long đình có bị oan hay không!
Diêm Vương có thư phúc đáp.
Long Vương đưa thư phúc đáp cho Ngọc Hoàng xem.
Kiểu này thì  oan thật rồi! Oan thật rồi…! Ngọc Hoàng thốt lên.
Long Vương: Nếu những linh hồn này bị oan thì trách nhiệm của Ngài đến đâu, thưa Ngọc Hoàng?
Ngọc Hoàng: Ô hay! Lão có biết nguyên nhân vì sao mà  cách đây mấy tiếng đồng hồ họ vốn đang làm người mà nay thì làm ma rà không?
Long Vương: Do Ngài làm mưa to gây ngập dẫn đến làm họ chết chứ còn gì nữa.
Ngọc Hoàng: Lão  quả là thiếu tinh thần trách nhiệm. Ta nói cho lão biết nhé: Những linh hồn này xuống đây không phải do ta làm mưa to, nước lụt ngập mà do con người, do con  người, do con người….Những linh hồn này xuống đây là do con người. Do con người xây dựng hồ chứa nước ở thượng nguồn, khi mưa to, hồ không có đủ điều kiện, tiêu chuẩn để chứa nước, sợ vỡ bờ nên người ta đã xả đập làm cho lượng nước chảy về xuôi xối xả , trên đường nước chảy, gặp thứ gì thì nói cuốn phăng thứ đó và khi đến  hạ nguồn thì lượng nước tăng lên đột ngột…có phải không các linh hồn, có phải đa số các người về đây là do bị nước cuốn trôi không? Đưa tay về phía các linh hồn, Ngọc Hoàng hỏi.
Linh hồn: Dạ, đúng như rứa đó ạ. Này mấy linh hồn tụi con đây đang khi làm nương rẫy thì bị nước cuốn về đây; còn đây là  mấy linh hồn của những người đi ăn đám giổ bị xe trôi, và đây là những linh hồn đang làm việc trong ống cống…
Ngọc Hoàng: Thấy chưa? Lão đã nghe rõ chưa. À lão còn nhớ cách đây mấy năm có mấy chục linh hồn đã về đây vì khi ngồi trên xe đi ngang qua đoạn đường và bị con người xả nước Hồ Kẻ Gổ cuốn  trôi?
Long Vương: Xin lỗi Ngọc Hoàng! Ban đầu cứ ngỡ những linh hồn này về đây  là do bị Ngài làm mưa to, ngập lụt nên mới mạo muội triệu tập Ngài đến để làm cho ra lẽ; bây giờ Ngài đã chứng minh là do con người gây ra, vậy lão đây xin tuyên án:
Xét nguyên nhân dẫn đến những linh hồn về đây là do con người xả lũ các hồ nước do chính con người tạo ra, con người tạo ra thì con người phải gánh chịu hậu quả. Tuy nhiên, qua xem xét đối chiếu danh sách sưu tra sổ sanh tử do Diêm Vương cung cấp thì thấy những linh hồn này không có tên trong sổ sanh tử. Điều đó cho thấy những linh hồn ở đây bị oan, do đó việc đánh trống  kêu oan của những linh hồn ở đây là có căn cứ. Do các người chưa đến ngày tận mạng nên không thể chuyển giao cho bên Diêm Vương quản lý được. Xét sự từ tâm, chất phát của các người khi con sống làm người, ta không nở đuổi các linh hồn ra khỏi Long đình để đi vất vơ vất vưởng đây đó mà chấp thuận để cho các người ở lại, phục dịch trong Long cung, chờ đến ngày tận mạng thì ta sẽ bàn giao cho Diêm Vương cai quản.

Ngọc Hoàng: Một phán quyết thấu tình đạt lý.
-------------------********---------------
Ngày 03 tháng 10 năm 2013
Tuyến điên lượt ghi.