Vương
đình đang chìm trong sự yên lặng hiếm có thì bỗng vang lên bởi tiếng trống kêu
oan được treo ở cửa sân chầu.
Thức
giấc, mở mắt nhìn đồng hồ thấy mới gần 22 giờ. Linh tính cho biết đã có chuyện
chẳng lành vừa mới xảy ra hoặc là tai nạn giao thông hoặc là binh đạo tử tuyệt…
Áo
mão chính tề, Long Vương lệnh cho truyền
linh hồn vừa đánh trống ..
Long
Vương: Có chuyện gì mà giờ này nhà ngươi đến đánh trống ?
Linh hồn: Oan cho con quá! Oan cho con quá!...
Long
Vương: Có chuyện gì thì cứ nói thẳng ra, chứ cứ oan oan như rứa thì ai mà hiểu
được!
Linh hồn: Dạ oan cho con quá! Oan cho con quá!
Long
Vương: Ơ cái thằng này. Ta đã bảo có chuyện gì thì cứ nói thẳng tuột ra cho dễ
hiểu, có cái gì đâu đã xuống đến đây rồi mà cứ nói lòng vòng , ấp a ấp úng
giống như còn ở trển vậy! Cứ nói đi! Ở đây không có vùng cấm kỵ.
Nói
rõ đi! Tại sao nhà ngươi xuống đây?
Linh
hồn: Dạ ! Con vốn là người có tấm lòng lương thiện, dù có giữ một chút chức
quyền, khi nghe tin đồng loại con bị nước lụt ngập tận cổ, không có cái gì ăn,
đói, lạnh …nên con đã kêu người phụ tá lái xe chở mì gói đi cứu trợ…ngờ đâu mì
gói chưa đến được tay đồng loại của con thì con đã về đây chầu Ngài…Oan cho con
quá! Oan cho con quá!
Đương
lúc linh hồn giải trình sự nạn chưa dứt thì tiếng trống Long đình lại vang lên.
Liên tiếp mấy linh hồn , già có, trẻ có
lửng thửng đi vào mà miệng luôn luôn kêu
gào: Oan cho con quá! Oan cho con quá!...
Long
Vương: Tại sao các người xuống đây?
Những
linh hồn: Dạ! Chúng con đang miệt mài làm lụng trên nương rẫy thì bất ngờ bị
nước từ đầu nguồn đổ xuống, và đưa chúng con về đây.
Dạ!
chúng con đang làm việc trong đường ống thì bị nước ngập đem xuống đây…
Long
Vương: Thế lúc đó hoặc trước đó trời có mưa không?
Những
linh hồn: Dạ! Trước đó trời có mưa to ạ!
Vì
xuất hiện tình tiết “trời có mưa to” nên cần phải hoãn phiên tòa để triệu tập
Ngọc Hoàng đại đế đến tham dự phiên tòa với tư cách người có nghĩa vụ liên
quan. Ta tuyên bố hoãn phiên tòa hôm
nay, Long Vương phán.
Giấy
triệu tập được gửi đến Thiên đình.
Ngọc
Hoàng đại đế theo lệnh triệu tập của Long Vương đã đích thân đến dự phiên tòa.
Sau
khi để các linh hồn trình bày xong sự việc. Long Vương hỏi Ngọc Hoàng:
Long
Vương: Trước hết, xin cám ơn Ngọc Hoàng đại đế đã không quản đường sá xa xôi,
muôn vàn công việc, sắp xếp thời gian đến dự phiên tòa hôm nay. Sau xin Ngài
cho biết ý kiến của mình về các vấn đề mà những linh hồn đã trình bày!
Ngọc
Hoàng: Dù là đương chức Ngọc Hoàng, cai quản muôn loài nhưng ta quả thật không
có khách khứ gì đâu, không giống những con người lãnh đạo đứng đầu các cơ quan
hành chính đâu…! Có vậy ta mới là Ngọc Hoàng chứ, có phải không lão Long Vương?
Còn
về nguyên nhân tại sao mấy linh hồn này về đây?
Cái
này đề nghị Long Vương ủy thác cho bên Diêm Vương để họ sưu tra sổ sanh tử ,
xem những linh hồn này đã đến ngày tận mạng hay chưa? Nếu chưa thì ắt thật họ bị oan.
Một
lần nữa phiên tòa bị hoãn để Long Vương ủy thác cho Diêm Vương sưu tra sổ sanh
tử để xem những linh hồn đang ở Long đình có bị oan hay không!
Diêm
Vương có thư phúc đáp.
Long
Vương đưa thư phúc đáp cho Ngọc Hoàng xem.
Kiểu
này thì oan thật rồi! Oan thật rồi…!
Ngọc Hoàng thốt lên.
Long
Vương: Nếu những linh hồn này bị oan thì trách nhiệm của Ngài đến đâu, thưa
Ngọc Hoàng?
Ngọc
Hoàng: Ô hay! Lão có biết nguyên nhân vì sao mà cách đây mấy tiếng đồng hồ họ vốn đang làm
người mà nay thì làm ma rà không?
Long
Vương: Do Ngài làm mưa to gây ngập dẫn đến làm họ chết chứ còn gì nữa.
Ngọc
Hoàng: Lão quả là thiếu tinh thần trách
nhiệm. Ta nói cho lão biết nhé: Những linh hồn này xuống đây không phải do ta
làm mưa to, nước lụt ngập mà do con người, do con người, do con người….Những linh hồn này xuống
đây là do con người. Do con người xây dựng hồ chứa nước ở thượng nguồn, khi mưa
to, hồ không có đủ điều kiện, tiêu chuẩn để chứa nước, sợ vỡ bờ nên người ta đã
xả đập làm cho lượng nước chảy về xuôi xối xả , trên đường nước chảy, gặp thứ
gì thì nói cuốn phăng thứ đó và khi đến hạ nguồn thì lượng nước tăng lên đột ngột…có
phải không các linh hồn, có phải đa số các người về đây là do bị nước cuốn trôi
không? Đưa tay về phía các linh hồn, Ngọc Hoàng hỏi.
Linh
hồn: Dạ, đúng như rứa đó ạ. Này mấy linh hồn tụi con đây đang khi làm nương rẫy
thì bị nước cuốn về đây; còn đây là mấy
linh hồn của những người đi ăn đám giổ bị xe trôi, và đây là những linh hồn
đang làm việc trong ống cống…
Ngọc
Hoàng: Thấy chưa? Lão đã nghe rõ chưa. À lão còn nhớ cách đây mấy năm có mấy
chục linh hồn đã về đây vì khi ngồi trên xe đi ngang qua đoạn đường và bị con
người xả nước Hồ Kẻ Gổ cuốn trôi?
Long
Vương: Xin lỗi Ngọc Hoàng! Ban đầu cứ ngỡ những linh hồn này về đây là do bị Ngài làm mưa to, ngập lụt nên mới mạo
muội triệu tập Ngài đến để làm cho ra lẽ; bây giờ Ngài đã chứng minh là do con
người gây ra, vậy lão đây xin tuyên án:
Xét
nguyên nhân dẫn đến những linh hồn về đây là do con người xả lũ các hồ nước do
chính con người tạo ra, con người tạo ra thì con người phải gánh chịu hậu quả.
Tuy nhiên, qua xem xét đối chiếu danh sách sưu tra sổ sanh tử do Diêm Vương
cung cấp thì thấy những linh hồn này không có tên trong sổ sanh tử. Điều đó cho
thấy những linh hồn ở đây bị oan, do đó việc đánh trống kêu oan của những linh hồn ở đây là có căn
cứ. Do các người chưa đến ngày tận mạng nên không thể chuyển giao cho bên Diêm
Vương quản lý được. Xét sự từ tâm, chất phát của các người khi con sống làm
người, ta không nở đuổi các linh hồn ra khỏi Long đình để đi vất vơ vất vưởng
đây đó mà chấp thuận để cho các người ở lại, phục dịch trong Long cung, chờ đến
ngày tận mạng thì ta sẽ bàn giao cho Diêm Vương cai quản.
Ngọc
Hoàng: Một phán quyết thấu tình đạt lý.
-------------------********---------------
Ngày 03 tháng 10 năm 2013
Tuyến điên lượt ghi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét