Thứ Bảy, 29 tháng 11, 2014
DĨ VÃNG KHÓ QUÊN
Thứ Tư, 26 tháng 11, 2014
TIỄN BIỆT
Sau 74 năm chu du thiên hạ, vào lúc 09 giờ
10 phút ngày mười một tháng mười một năm 2014, nhằm ngày mười chín tháng chín
(nhuận) năm Giáp Ngọ, trái tim của Cha tôi đã ngừng đập. Cha đã đi vào cõi vĩnh
hằng một cách thanh thản. Tề tựu xung quanh linh cửu của Cha có đủ mặt
con, cháu, chị, em ruột thịt, họ hàng, làng xóm.....
Trời đất cũng âm u suốt từ ngày mười một cho đến ngày mười bốn như thể cùng chia xẻ nỗi buồn cùng với chúng con. Sáng ngày mười lăm, khi tiến hành lễ Triệu tổ , kính cáo tiên tổ rằng Cha đã về với tổ tiên thì trời cũng đã không cầm được nước mắt, mưa mưa và mưa tầm tả trút xuống. Nước mưa của đất trời hòa lẫn cùng nước mắt của chúng con để tiễn đưa Cha đi vào cõi vĩnh hằng.
Trời đất cũng âm u suốt từ ngày mười một cho đến ngày mười bốn như thể cùng chia xẻ nỗi buồn cùng với chúng con. Sáng ngày mười lăm, khi tiến hành lễ Triệu tổ , kính cáo tiên tổ rằng Cha đã về với tổ tiên thì trời cũng đã không cầm được nước mắt, mưa mưa và mưa tầm tả trút xuống. Nước mưa của đất trời hòa lẫn cùng nước mắt của chúng con để tiễn đưa Cha đi vào cõi vĩnh hằng.
Sáng ngày mười sáu, bà con nội ngoại, xóm
làng đã tập trung đông đủ...Sau khi Quý thầy làm lễ để đưa tiễn linh cửu của
Cha về nơi an nghỉ cuối cùng linh cửu của Cha được di chuyển ra khỏi căn nhà mà
hơn 40 năm Cha đã chung sống.
Ở phía Đông, mặt trời đã xuất
hiện và chiếu sáng . Ánh sáng bình minh đã vô tình hay hữu ý làm cho linh
cửu của Cha được ấm áp khi về nơi an nghĩ cuối cùng.
Sau khi thể xác của Cha được nằm yên dưới
lòng đất, trong ánh nắng ban mai của đất trời, bổng xuất hiện một cơn mưa rào
nhè nhẹ, lướt qua nhanh trên nấm mộ ...phải chăng đó là những giọt nước mắt
cuối cùng mà tạo hóa khóc để tiễn đưa Cha!
Trân thành cám ơn quý Chú, Cô, Dì, bà con
nội ngoại, họ hàng, xóm giềng, bạn bè, quý Sư - Huynh - Đệ ....đã phúng viếng,
phúng điếu, tiễn đưa !
Cầu cho linh hồn cha được siêu thoát!
Thứ Ba, 15 tháng 7, 2014
KÝ ỨC CỦA KẺ DẠI KHỜ
Trong sự ngà ngà say , Hắn cố kiếm tìm
trong ký ức của mình , một chút kỷ niệm
về tuổi thơ, về quê hương xứ sở nơi Hắn được sinh ra và lớn lên.
Hắn cho biết: Mình được sinh ra trong một
gia đình dưới bậc thấp nhất của tầng lớp
bần khố nông, tại Giáp Đông, làng
Hương Cần, thuộc xã Hương Cần, quận Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên. Nay là
Giáp Đông, làng Hương Cần, xã Hương
Toàn, thị xã Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên – Huế.
Hắn nhớ có lần Mạ Hắn nói với Hắn rằng: Bà
đã sinh ra Hắn ngay tại cái chuồng heo của gia đình ông nội Hắn.
Hắn cảm thấy thú vị , đắc ý đến tận cùng khi biết được thông tin là mình
được Mạ sinh ra ngay trong cái chuồng heo…Hắn bổng cất giọng cười một
cách sảng khoái, đắc chí.
Sự kiện Hắn được sinh ra
trong cái chuồng heo đã làm Hắn liên tưởng đến nhân vật Chí Phèo trong tác
phẩm Chí Phèo mà Hắn đã được học ở cái thời đi học phổ thông……rồi đột nhiên,
trong tiềm thức của Hắn, ký ức đã trở về, Hắn nhớ:
Vào những
ngày cuối tháng 3 năm 1975, Hắn cùng với 02 người chị được người cha đưa đi
“chạy giặc”. Than ôi! Với 04, 05 tuổi đầu, Hắn có biết “giặc” là chi mô! Dù còn
nhỏ nhưng Hắn nhớ rất rõ, rất cụ thể sự kiện Hắn cùng với các chị và người cha
đi xuống một chiếc nốt (thuyền) , rồi sau đó được đưa lên một chiếc tàu biển
lớn. Trong sự mệt nhoài của việc say sóng, Hắn vẫn còn nhớ như in, hình ảnh
những người lính trên tàu với những màu đen, đỏ trên người…
Tàu lênh đênh trên biển một thời gian , Hắn
không biết rõ đi mất bao nhiêu ngày,
giờ, tháng…mà chỉ biết sau đó, Hắn được đưa lên bán đảo Sơn Trà của Đà Nẳng.
Khi đang ở tại nhà của người ông, em trai
ông nội Hắn, bổng một hôm Hắn thấy có một người bị lồi bụng , được một người
khác vác đi ngang…lúc này có ai đó nói
cho Hắn nghe: Người đó bị bắn. Hắn hỏi lại: Bị ai bắn? Người đó trả lời cho Hắn
rất rõ ràng, mạch lạc nhưng bây giờ Hắn đã quên, vì đã gần 40 năm trôi qua,
chính xác là hơn 38 năm.
38 năm , một chặng đường đủ để một đứa trẻ
mới được sinh ra, tồn tại, phát triển, trưởng thành…ấy vậy mà giờ đây, trong sự
ngà ngà say của men bia rượu, Hắn vẫn cảm thấy mình như đang còn ở cái tuổi lên
04 lên 05 , đang theo gia đình “chạy
giặc”, dù bây giờ Hắn đã bước vào độ tuổi “tứ thập bất hoặc”.
Càng nghĩ, Hắn càng thấy thương thương cho
cái tuổi thơ của mình!
Hắn
cảm thấy luyến tiếc cho một thời quá khứ, một sự kiện xảy ra, thế là Hắn luôn
miệng giá như ngày đó…thì bây giờ….!
Hết chạy giặc, Hắn theo gia đình trở
lại quê hương – làng Hương Cần. Cha Hắn bị bắt đi cải tạo gì đó. Hắn nhớ
khi đó có ai đó đã nói với Mạ Hắn: Thím lo làm ăn nuôi con, chú rứa là mốt mùa
lệ thủy. Giờ đây nghĩ lại, Hắn bổng thấy giựt mình mà thốt lên: Trời ơi! Sao
con người ta lại nhẫn tâm với đồng loại đến thế?
- Đi học mẫu giáo:
Hắn nhớ một lần cùng đi với các chị em đến trường
mẫu giáo, khi đến nơi Hắn thấy những đứa trẻ như Hắn, đứa thì bị người lớn (lúc đó Hắn chưa nhận biết được
đó là cô giáo) bắt quỳ; đứa thì đứng quay mặt vào tường; đứa thì vòng tay…thế
là Hắn quyết định không vào học, Hắn bỏ đi một mạch về nhà. Đó là lần đầu tiên
trong cuộc đời, Hắn đi học. Và đương nhiên, Hắn đã không học. Có lẽ vì vậy mà giờ đây, Hắn đã không có
được sự khéo léo, khôn ngoan trong lời nói, do không nhận được sự giáo dục đầu
đời của “ nhà trường mẫu giáo”.
- Đi học chử:
Năm 1976, Hắn vào học lớp 1. Đến năm 1981
-1982, khi đang học lớp 6 nữa chừng thì Hắn bỏ học. Trở về nhà, cắt cỏ chăn
trâu. Hắn sung sướng đến mãn nguyện khi thoải mãi ngồi trên lưng trâu, miệng
nghêu ngao:
Ai bảo chăn trâu là khổ
Chăn trâu sướng lắm chứ!
Ngồi trên lưng trâu gió
lạnh queo râu
Ngồi trên lưng trâu hát
bài tự do.
Hồi đó, đất nước phát triển theo chế độ tập
đoàn, sau khi học về , Hắn lại đến sân tập đoàn chơi và bị mấy người lớn xúi
đến vuốt mũi những đứa trẻ con như Hắn. Tất nhiên, sau cái vuốt mũi thì Hắn bị
đối phương xông vào đánh cho một trận tơi bời khói lửa.
Nhớ lại chuyện này, Hắn đã bật ra một nụ
cười ngượng ngạo. Hắn nghĩ thật may cho đời Hắn…nếu như thời đó mà trẻ con có
tính khí như bây giờ thì chắt chắn là Hắn đã bị ăn dao rồi. Và giờ đây, có lẽ
là Hắn đang ngồi uống rượu, hầu chuyện với Diêm Vương…
Hắn không tài nào tìm ra câu trả lời cho câu
hỏi: Tại sao? Tại sao thanh nam, nữ tú
bây giờ cứ hể cứ đụng chuyện là xách dao, mã tấu, thậm chí là súng…ra để hành
xử với nhau?
Suy nghĩ mông lung, Hắn đứng dậy, bỏ đi ra
ngoài thư giản nhằm cốt để xóa tan đi những ký ức cứ dồn dập chạy về trong đầu
óc Hắn. Nhưng không. Không biết tại sao Hắn càng thư thái tinh thần bao nhiêu
thì ký ức lại dồn về bấy nhiêu, thế là Hắn lại nhớ:
Năm Hắn học lớp 3, trong khi đang ngồi ăn
cơm với gia đình cha mạ, không biết Hắn đòi cái gì mà ngồi thụt lùi thụt lùi
đến khi toàn bộ cơ thể Hắn bị rơi khỏi bộ ván ngựa , rớt một cái bịch xuống
đất. Thế là Hắn khóc òa lên. Cha Hắn chạy đến ôm đỡ Hắn lên và ông thật hốt
hoảng khi nhìn thấy da , mắt Hắn chỉ
biểu lộ một màu vàng xẩm duy nhất. Hắn được đưa đến nhà thương An Hòa.
Khám cho Hắn là một người mặt bộ quần áo màu
xanh lá cây, đầu đội nón cối, trên đó Hắn thấy rõ một ngôi sao….Đến giờ phút
này , Hắn vẫn còn nhớ như in câu nói của người đã khám bệnh cho Hắn. Vị này đã
nói với mạ Hắn: “ Chị phải liều mất một đứa con trai” . Quả thật với 08 tuổi
đời, Hắn không thể hiểu câu nói của vị này
có ý nghĩa gì nhưng Hắn thấy mạ Hắn đã có lời năn nỉ rất thảm thiết với
vị thầy thuốc này. Vừa rồi, khi nghe tin báo chí đưa chuyện mấy đứa trẻ thơ vừa
mới sinh ra, ở Hướng Hóa Quảng Trị bị chết do tiêm vắc xin…Nhớ lại câu nói trên
của vị thầy thuốc, Hắn cảm thấy đời mình may mắn vô cùng…
-
Bị đuổi ra khỏi lớp và nghĩ học:
Năm 1981-1982, khi đang học lớp 6, không
biết vì sao Hắn bị cô giáo dạy môn toán đuổi ra khỏi lớp. Dù đã học đến lớp 6
nhưng khi đi học, Hắn chỉ có một cái quần đùi được may bằng bao cát và chiếc áo
cũ kỹ do người khác cho …Khi bị cô giáo đuổi ra khỏi lớp trong giờ học môn
toán, Hắn đã xin lỗi và xin cô giáo cho vào học…nhưng cô giáo nhất quyết không
cho; thế là hàng ngày, cứ đến môn toán là Hắn đạp chân nhảy qua cửa sổ , ra
khỏi lớp học. Sau đó không lâu thì Hắn bỏ học. Trở về nhà tiếp tục con đường
cắt cỏ chăn trâu. Hắn cứ tưởng cuộc đời của mình đã bị đóng khung trong bối
cảnh: Con trâu đi trước cái cày theo sau!
Giờ đây nghĩ lại, Hắn thấy mình đúng là kẻ
khờ khạo, tại sao hồi đó Hắn không về nói với cha mạ hắn và báo với Ban giám
hiệu nhà trường…? Mà thôi, khi Hắn kịp nghĩ ra thì thời gian sự kiện cũng đã qua hơn 30 mươi năm rồi.
- Đi học chử lại:
Năm 1984, trong một lần đi chăn trâu về, Hắn
thấy những học sinh trong xóm đi học về vui quá. Về nhà , Hắn nói: Ba ơi! Con
đi học lại. Cha Hắn nói: Ừ. Con đi học được thì đi đi! Thế là Hắn lại bắt đầu đi học lại từ lớp 6. Trong thời
gian này, Hắn vừa học vừa chăn trâu. Sau khi được đi học lại, Hắn đã học một
mạch cho đến hết lớp. Giờ đây, không còn có cô giáo hay thầy giáo nào có điều kiện đuổi Hắn ra khỏi
lớp học nữa rồi. Mưu sự tại nhân thành sự tại thiên ắt cũng có ý nghĩa gì đó
trong cuộc đời của Hắn.
- Đi học võ:
Lúc bấy giờ ở làng quê nơi Hắn được sinh ra, có lớp võ thuật do thầy Nguyễn văn Nhân mở dạy, huấn luyện. Một
hôm, người chú của hắn hỏi: Cháu có đi
học võ không? Hắn hỏi : Võ gì? Chú hắn trả lời: Karate. Hắn buộc miệng hỏi :
Karate à? Rồi Hắn nói tiếp : Cháu thích
học võ ta cơ.
Rồi
bẳng đi thời gian, Hắn không nghĩ đến chuyện đi học võ mà người chú của Hắn đã
gợi ý.
Thế nhưng, sau đó không biết thế nào , Hắn
lại xin vào học Karate.
Hắn
cho biết: Thú vị nhất trong quảng đời học võ, đó là một lần đi bài quyền Phối
hợp chặt ra, không biết sao lại có quá nhiều võ sinh trình bày không đúng,
trong đó có Hắn. Hắn nhớ khi đó, thầy
Nhân nói: Sai răng mà đến nỗi cái thằng tối nào cũng đi học mà cũng
sai!
Quả thật là thú vị! Không sai sao được khi
mà có những đêm đi học , trong bụng chưa có cái gì lót vào! Có gì khổ hơn là bị
cái bao tử nó thắt. Nó càng thắt mạnh bao nhiêu thì tâm trí bị chi phối bấy
nhiêu. Tâm trí bị chi phối thì tất thị làm sao mà tập trung được.
Nhớ lại trong buổi tất niên võ đường vào ngày
20 tháng chạp âm lịch, với sự tham gia đông đủ của các môn sinh cùng sự hiện
diện của các thầy võ sư, như thầy võ sư Vĩnh Vy, thầy võ sư Lê Huy Chương…đến
tiếc mục “Hái hoa dân chủ”, trong khi ai ai cũng được cất cao tiếng hát vừa để
chuẩn bị đưa tiễn năm cũ đi qua, chào
đón năm mới và vừa giương cao khí tiết hào hùng của Môn phái Cương nhu Karate
Do…không khí “hái hoa” đang rộn ràng thì đến lượt Hắn. Nguyễn phi Hội đưa cho
Hắn một cái “xăm”. Bình thản mở “xăm ” ra, Hắn thấy trong đó chứa đựng một bài
“táo quân”. Hắn đọc oang oang bài “táo” với khẩu khí của một môn sinh từng
nhiều lần cất lên tiếng thét “Ki ai”. Hắn cho biết: Ngay khi nhìn thấy cái
“xăm” chứa đựng bài “táo quân” thì trong đầu Hắn đã xuất hiện suy nghĩ “đã có
sự sắp xếp” trong trường hợp này. Cái bài “táo quân” là do thầy Nhân viết. Cái
hay của thầy là đã phát hiện ra Hắn với cái giọng oang oang nên đã đạo diễn cho
Nguyễn phi Hội đưa cái “xăm táo” cho Hắn đọc, khi đến lượt.
Là huyền đai đệ nhất đẳng, ắt cuộc đời học võ
của Hắn có nhiều kỷ niệm…song kỷ niệm khó quên nhất là khi việc dạy võ của thầy
Nhân bị chính quyền sở tại cấm cản, thế là hằng đêm anh em “huyền đai” phải vào
trong nhà thầy Nhân, dọn cất bàn ghế,
tạo khoảng trống để tập. Có gì buồn hơn khi môn sinh phải tập võ lén lút ngay chính trong căn nhà
của thầy Nhân! Nhường nhu trong vấn đề này thầy trò chúng ta đã quá “nhu” thì
phải?
Mặc cho sự cấm cản của chính quyền sở tại,
dưới sự dẫn dắt của thầy Nhân, việc luyện tập võ vẫn được tiến hành…năm Hắn học
lớp 10 tại trường cấp III Hương trà thì cũng là lúc thầy Nhân đến khai trương
câu lạc bộ ở đó. Thế là cùng với Võ quang Lãm, Nguyễn phi Hội…Hắn cũng là thành
viên trong Hội đồng huyền đai tham gia luyện tập cho các võ sinh vốn là học
sinh cấp III của trường cấp III Hương trà.
Hồi đó, học sinh Hương sơ thường hay ức hiếp
học sinh các xã Hương toàn, Quảng thọ …khi đến học tại trường cấp III Hương trà
cho đến khi có câu lạc bộ Karate Do do thầy Nhân mở tại trường thì sự uy hiếp
đó đã dần dần chìm trong im lặng.
Việc tham gia huấn luyện tại câu lạc bộ trường
cấp III Hương trà kết thúc khi Hắn vào thành phố Hồ chí Minh để học đại học.
Cũng từ đó, Hắn chính thức rời khỏi đất Hương Cần; tuy nhiên trong tâm trí Hắn
không bào giờ quên Hắn là môn sinh của hệ phái Cương nhu Karate Do.
Lạ thay, là người học võ nhưng Hắn lại công
khai thừa nhận không biết gì về võ. Trong suốt những năm tháng học võ, cái Hắn học được là câu nói của thầy Nhân.
Thầy Nhân nói : Các em học võ mà khi đi ra đường, nếu có tham gia đánh nhau mà thiên hạ nói đánh đúng thì về đây không bị phạt còn họ nói đánh
lộn thì về đây bị phạt.
Than ôi! Ở đời có mấy ai
nói những người tham gia đánh nhau là
đúng đâu , họ chỉ toàn nói là đánh lộn. Vậy thì nếu phải đánh nhau thì làm sao
đánh cho đúng đây?
Hắn đã học qua môn triết nhưng quả thật Hắn
không thể tự tìm câu trả lời cho chính câu hỏi mà Hắn đã đặt ra.
Phải chăng, để đảm bảo đánh đúng thì cách
tốt nhất là không đánh? Điều này quả thật không dể thực hiện , bởi
cái sĩ của con người học võ có chịu nằm im khi bị người khác khiêu khích hay
không?
Nghĩ
đến đây, Hắn lại bật cười với nụ cười
mãn nguyện, bởi mặc dù là người có học võ nhưng Hắn toàn bị người ta
đánh cho tơi bời khoái lửa thôi chứ chẳng đánh được ai bao giờ...Trong suốt 05
năm học đại học, Hắn chỉ một lần nắm tay lại để đấm, nhưng không phải đấm vào
người đối diện mà đấm vào cái giường tầng ở ký túc xá sinh viên; cũng nhờ 02
cái đấm liên tiếp vào thành giường đó mà
trong suốt 05 năm học, Hắn đã được an toàn….
Không
phải là người theo Thiên chúa giáo nhưng Hắn thuộc nằm lòng câu:
Khi con đi ra đường, nếu có ai đánh con một
cái vào má trái thì con chìa má phải để
họ đánh thêm một cái nữa cho thỏa lòng
chúa.
Và Hắn đã làm theo y như vậy, nhưng rất tiếc
cho đến bây giờ chưa có ai đánh Hắn cái
thứ hai vào người.
-
Ký ức tạp chủng:
Ngày
đó, quang cảnh tự nhiên ở làng quê Hương
Cần thật là đẹp. Chợ Hương Cần được thiết kế, xây dựng ngay dưới chân cầu Hương
Cần – bắt qua sông Bồ dẫn đến Giáp Kiền
(thuộc làng Hương Cần) đến làng La Vân, Quảng Thọ…Có bến Đình là nơi để ghe, đò
các nơi cập khi đem hàng hóa đến buôn bán tại chợ. Có cây Bồ Đề cổ thụ và am
miếu nỗi tiếng linh thiêng….
Hắn nhớ , một lần, khi được sai ra chợ mua một lon muối hạt, khi vừa ra
đến chợ, ông Bồ - chủ đò buông cá – vốn
là bạn thân với cha Hắn – nhìn thấy Hắn
đang đi nghêu ngao , ông khoát tay, kêu
Hắn xuống đò, rồi ông đưa cho Hắn một
trạc lòng cá . Hắn không biết làm thế nào bèn bỏ lon muối lên trên trạc lòng cá
và đưa cái trạc lên đầu đội đi vô nhà. Các mệ, các mụ buôn bán ở chợ thấy vậy
liền xì xầm to nhỏ gì đó ….Hắn chỉ nghe rõ được mỗi câu: Đúng là kẻ dại khờ.
Giờ đây
khi nghĩ lại chuyện này, hắn cảm thấy biết ơn ông Bồ - chủ đò cá vô cùng!
Ngoài bến đình, còn có bến Trâu nằm phía dưới
bên đình. Bến trâu là bến nơi có trâu nẹp (tắm). Vào mùa hè, khoảng 08 – 09 giờ sáng là Hắn
đưa trâu ra bến để nẹp, Bến này nằm đối
diện trước đình phe Đông. Mỗi lần cho
trâu nẹp, Hắn nẹp tắm cùng trâu….rồi
miệng nghêu ngao câu hát: Ai bảo chăn trâu là khổ?
Ngoài ra còn có bến Cầu . Đây là bến nằm trước mặt Dinh Ông ,
tuổi thơ của Hắn không dám xuống tắm ở đây. Vì
không biết sao đoạn sông Bồ chảy
qua bến Cầu này rất hay có người chết
đuối mà người ta đồn đó là do bị “ma rà” nhận nước…
- Từ giả quê hương:
Năm 1991, Hắn thi đỗ vào một trường đại học ở thành phố Sài
Gòn. Hắn cắt chuyển khẩu vào trường học. Sau 05 (năm) năm, Hắn tốt nghiệp đại học. Ngày 31 tháng 8 năm 2006,
Hắn hạnh phúc khi đứng trên bục giảng đường để đón nhận tấm bằng đại học. Ngày
01 tháng 9 năm 2006, Hắn lên xe đò trở
về quê hương với suy nghĩ giản đơn : Với tấm bằng đại học, Hắn có thể được
tuyển dụng vào làm việc ở một cơ quan nhà nước tại quê hương… Thế nhưng, Hắn đã
mắc phải sai lầm từ đó. Hắn đã gửi hồ sơ xin việc đi khắp nơi nhưng không có cơ
quan nào trả lời. Hắn ngao ngán đọc mấy câu thơ:
Từ khi cánh cổng
trường (đại học) đóng lại
Ta bâng khuâng
bước vội trên đường
Tìm về quê- Nơi mái ấm
tình thương
Mong kiếm được việc
làm
Để sống qua ngày
tháng...
Nhưng sự đời
Có ai biết trước
Ước mơ nho nhỏ đã
không thành
Bởi chỉ ta là kẻ vô
danh
Không tiền bạc, chỉ
tấm bằng đại học.
Thế mới biết
Đường Đời không thẳng
tắp
Không có tiền - Không
có việc làm - là sự thật khách quan....
Một năm trôi qua
Ngày tháng hoang tàn
Ta lại cất bước lang
thang
Đi tìm cuộc sống mới.
Đi
đâu? Tiếng người phụ xe (lơ) hỏi Hắn.
Sài
Gòn. Hắn trả lời cụt lủn. Thế là Hắn bước lên xe trong trạng thái vô định, mặc
cho chiếc xe cứ hồn nhiên chạy về phương nam.
Đã 16 năm trôi qua, kể từ ngày người phụ xe
hỏi Hắn đi đâu, nay Hắn đã không còn chổ để đi nữa rồi. Chỉ còn nơi để đi về.
Về
quê hương ?
Về
nơi yên nghỉ?
Cả
hai cùng về.
------------*****----------------
Tuyến điên
Thứ Sáu, 21 tháng 3, 2014
Cây “ an xoa” thần dược hổ trợ bệnh gan- giảm mỡ bụng
Cây “ an xoa” thần dược hổ trợ bệnh gan- giảm mỡ bụng đã cứu sống tôi
Thần dược hổ trợ bệnh gan chính là cây “an xoa” .Nó là tên gọi của người Campuchia. Hiện nay tôi cũng không biết loại cây này có tên khoa học là gì. Tình cờ tôi biết được đến loại cây này, và cũng là một điều kì diệu bởi vì chính loại cây này đã cứu sống mạng của tôi.
Tôi tên Hòa, 51t, sống ở thị trấn Lộc Ninh, Bình Phước. Khoảng 1 năm trước đây, sức khỏe tôi bỗng suy giảm, da bắt đầu vàng, bụng chướng, ăn uống không được như trước, sức khỏe yếu dần. Thấy hoài nghi về sức khỏe tôi lên bệnh việc Bến Cát tỉnh Bình Dương, sau một loại các xét nghiệm và kiểm tra các bác sỹ đã chuẩn đoán tôi có một khối u trong gan, người nhà và gia đình vô cùng lo lắng.Tại đây các bác sỹ lại chuẩn đoán thêm một lần nữa tôi có khối u gan khoảng bằng 1 trái chanh và đang ở thời kỳ cuối. Cách duy nhất để cứu vãn tình hình đó là mổ lấy khối u, nhưng tỉ lệ thành công là 50%, cho dù ca phẫu thuật có thành công thì tôi chỉ sống được có vài năm . Khi tôi và gia đình biết tin thì vô cùng tuyệt vọng và đau buồn, nhưng quyết định về nhà và không phẫu thuật, vì sức tôi cũng đã yếu dần.
Tôi biết rất nhiều người mắc bệnh gan như tôi, nhưng bệnh gang có một đặc điểm là không có một biểu hiện bệnh lý nào biểu hiện ra bên ngoài nên người bệnh rất khó biết, kể cả các xét nghiệm và khám thông thường cũng không phát hiện ra, chỉ trừ những biện pháp khoa học kỹ thuật cao như CT, MRI…Đến khi người bệnh thấy biểu hiện bệnh lý phát ra bên ngoài thì đã quá muộn, cũng như tôi khi đã phát hiện ra là đang ở thời kỳ cuối.
Ban đầu tôi nặng 53kg, nhưng từ khi phát hiện bệnh, ăn uống dần không được, mỗi ngày chỉ uống được một muỗng sữa, chẳng thèm khát bất cứ thứ gì. Rồi dần dần tôi chỉ còn 39kg, gần như da bọc xương, và nói thẳng ra là chờ chết. Nhiều người bạn đã chỉ tôi dùng sừng tê giác để chữa bệnh. Cho dù gia đình tôi cũng khó khăn nhưng cũng ráng chạy mua một miếng nhỏ sừng tê giác bằng một đốt ngón tay út. Sừng tê giác chỉ mài uống được 7 lần nhưng bệnh tình hầu như không giảm.
Thật tình cờ, tôi đã được một người bạn chi một loại cây chữa bệnh gan vốn là gốc người Campuchia nhưng lớn và sinh sống tạị gần khu vực biên giới của Bình Phước. Người bạn này đã chỉ cho cây “ an xoa” vốn là một phương thuốc bí truyền của gia đình nhưng vì thương người, người bạn này đã chỉ tôi tận tình.
Người nhà tôi tức tốc đi tìm cây “ an xoa” về sắt nhỏ, rửa sạch, phơi khô, sao vàng hạ thổ rồi đem nấu nước uống. Ban đầu thì nấu thành một chén nhỏ thật đặc cho tôi uống, sau đó lấy bã còn trong bình nấu loãng thêm 2 chén nữa. Như vậy là một ngày tôi cố gắng uống được 3 chén thuốc, không giống như các cây thuốc nam khác, cây an xoa có vị rất dễ uống, thơm ngon, giống như trà. Khi uống vào bụng tôi cồn cào, sôi sung sục, như cảm giác bụng đói, hơi khó chịu. 3 ngày đầu uống thuốc, tôi bắt đầu đi ngoài, ban đầu phân vô cùng tanh hôi, và sệt sệt như người hay đi kiết. Tôi đi ngoài được 3 ngày như vậy, sang ngày thứ tư là bắt đầu đi phân bình thường, bắt đầu có cảm giác thèm ăn, nhìn bất cứ thứ gì cũng muốn ăn mặc dù trước đây không hề có. Giấc ngủ tôi cũng sâu và ngon hơn trước. Lúc đầu tôi ăn được vài muỗng cháo, sau đó tăng lên một chén, 2 chén, rồi chuyển qua thèm cơm, rồi từ từ tôi đã ăn uống lại bình thường, da dẻ dẻ hồng hào, không còn vàng da như trước. Đặc biệt bụng tôi bắt đầu xẹp dần, thon gọn trở lại, kể cả giảm mỡ bụng. Quả là cây “ an xoa” đã cứu sống tôi từ tử thần trở về. Thấy bệnh tình khỏi hẳn, tôi đã xuống bệnh viện Ung Bướu Hồ Chí Minh khám lại, tại đây các bác sĩ khẳng định gan tôi không hề có bệnh.
Quá trình chuyển biến từ uống một muỗng sữa sang ăn cơm, da dẻ hồng hào, khỏe mạnh chỉ vẻn vẹn trong vòng 3 tháng. Người nhà tôi đã đưa tôi xuống Bệnh Viện Ung Bướu tái khám, thật không ngờ khối u trong gan đã biến mất, chỉ còn lại lớp bọc bên ngoài nhỏ như đầu ngón tay út. Các bác sỹ và người nhà tôi cũng hết sức ngỡ ngàng, bệnh tình tôi đã khỏi và khỏe mạnh trở lại. Cây “ an xoa” quả đúng là thần dược, đã đưa tôi từ cõi chết trở về. Lúc này tôi mới biết quý sinh mạng của mình hơn, và thương những người cùng cảnh ngộ không may mắn gặp được thần dược như tôi.
Từ khi phát hiện loài cây này, tôi đã chỉ rất nhiều người bệnh về gan như : viêm gan siêu vi B, C, ung thư gan, men gan cao, hay thậm chí những người hay đau lưng, nhức mỏi, da xanh, mất ngủ đều sau khi dùng thuốc đều hồi phục sức khỏe và khỏe mạnh, kể cả những người tim hay mệt cũng giảm bớt. Thêm một trường hợp khác cũng là người bạn tôi, bị chứng viêm gang C, da dẻ cũng vàng, bụng cũng chướng , kèm theo viêm đại tràng cấp mãn tính nhưng chưa đến mức nặng như tôi. Theo lời khuyên của bác sỹ, những người viêm đại tràng không nên dùng thuốc nam vì tính hàn trong thuốc nam vì thuốc nam có tính hàn. Nhưng người bạn tôi vẫn muốn dùng thử để chữa bệnh mặc dù không tin là mấy. Thật không ngờ sau vài ngày sử dụng, bạn tôi cũng đi phân lỏng, sau đó đi phân bình thường, rồi từ từ da dẻ cũng hồng hảo, khỏe mạnh lại. Người bạn này chỉ mới sử dụng 1 tháng, nhưng viêm đại tràng đã dần hồi phục, không còn bị phân lỏng , và ăn uống, làm việc khỏe mạnh như người bình thường. Như vậy không chỉ hổ trợ tốt về gan, giúp gan hồi phục mà an xoa còn hổ trợ bệnh đại tràng cực kỳ hay.
Thật ra chức năng chính của cây an xoa là hổ trợ giải độc gan, viêm , sưng tấy ở hệ ruột. Ngoài chức này thì tôi chưa biết đến công dụng nào khác. Nhưng tất cả các bệnh về gan cây an xoa đều hổ trợ tốt, giúp gan hồi phục lại chức năng, kèm theo kích thích tuần hoàn, tiêu hóa tốt, ăn được, ngủ được. Ngoài công dụng đó nó còn giúp làm đẹp da, nhiều chị em trở nên hồng hào, mặt căn tròn trông trẻ hơn rất nhiều. Tôi đã uống rất nhiều loại thuốc nam, không có cây nào dễ uống, khỏe mạnh, đẹp da, giảm mỡ gan, giảm mỡ bụng hiệu quả bằng cây an xoa.
Lá và bông cây an xoa
Nhờ ơn cứu mạng của cây an xoa, nên tôi đã cố gắng chia sẽ tất cả những gì tôi biết về loại cây này sẽ đến các bác, cô, chú, anh, chị, em gần xa.Tiếng lành đồn xa, đến thời điểm hiện tại được rất nhiều người dùng , cho dù bệnh , hay không bệnh đều dùng cây này nấu nước uống thay nước lọc hằng ngày.
Cây an xoa thường ra bông vào mùa nắng
Cây “an-xoa” thường mọc hoang ở trong rừng, hoặc cạnh các bờ suối, đường mương, hiện nay chỉ phát hiện tại Bình Phước, các khu vực khác thì tôi chưa biết. Cây cao khoảng 1-2m, có bông tím, thân hơi có lông, và trái màu xanh có hình như con sâu. Khi trái già mới chuyển sang màu đen, và thường ra trái vào mùa nắng, không giống như các loại cây khác ra trái vào mùa mưa. Nếu ai cũng đang mắc bệnh như tôi, thì hãy tìm đến loại cây này đem về để uống . Các anh chị có thể liên hệ những người ở Bình Phước nhờ tìm giúp loại cây này để kịp thời hồi phục lại chức năng gan. Đặc biệt là khu vực Lộc An nơi gần biên giới.
Chú ý:
Do cây thuốc có nhiều cây na ná như nhau, có một loại cây rất giống với cây “ an xoa” từ lá, thân, cho đến bông, và cả trái. Tuy nhiên cây này mới ra trái có màu đen, chứ không màu xanh như cây an xoa và chưa biết có công dụng gì không. Mong bà con cần quan sát kỹ trước khi hái về uống.
Trái cây an xoa có thể hơi ngứa, nên bà con nhớ bỏ trái, chỉ lấy lá, thân, cành để nấu nước uống mà thôi.
Tôi viết bài này không vì mục đích kinh tế, hay vì lạm dụng vì bất cứ điều gì, tôi đã chỉ và cho tặng thuốc rất nhiều người chỉ mong mọi người có thể vượt qua bệnh tật ,cũng coi như tôi bù đắp lại công ơn cứu mạng của cây “an xoa” thần dược hổ trợ bệnh gan .
Cận cảnh trái của cây an xoa
Ngoài ra bà con nào muốn giảm cân, giảm mỡ bụng, bụng chướng thì tôi khuyên nên đi khám bác sỹ để biết rõ bệnh tình.
Tôi đã nhờ trang bestslim.org giúp tôi viết bài này, và tôi xin chân thành cảm ơn rất nhiều, cảm ơn cây “ an xoa” thần dược hổ trợ bệnh gan- giảm mỡ bụng đã cứu sống tôi . Theo lời khuyên của BestSlim.org nêu bạn hữu nào muốn giảm cân nên vận động thể dục thường xuyên, hoặc ăn uống điều độ, kèm theo sử dụng các thực phẩm chức năng hổ trợ giảm cân chính hãng như Best Slim USA để đạt hiệu quả giảm cân tốt nhất.
Lời kết
Cây an xoa với câu chuyện bệnh gan của anh Hòa mới chỉ dừng lại ở mức chia sẽ kinh nghiệm, phương thuốc gia truyền theo dân gian .Cho đến hiện tại cây thuốc vẫn chưa được các cơ quan chức năng của Bộ Y Tế kiểm nghiệm về thành phần của thuốc cũng như tác dụng chữa bệnh gan, đặc biệt là ung thư thời kỳ cuối. Cho nên mọi người cũng không nên quá làm dụng bài thuốc này. Mọi việc nên đợi có kết quả kiểm định và khẳng định chính xác của Bộ Y Tế.
---------------------------************---------------------
Sưu tầm
---------------------------************---------------------
Sưu tầm
Thứ Tư, 19 tháng 3, 2014
LẠY TRỜI CHO MẸ SỐNG LẠI
Người chấp lệnh luôn tay hồi lệnh. Quan tài mẹ tôi được các âm công đưa hạ xuống huyệt. Bất giác,
tôi quỳ sụp người xuống, giơ hai tay lên trời mà than lớn: Trời ơi! Làm sao cho
mẹ tôi sống lại thêm lần nữa!
Không biết lời của tôi có được phát ra nhằm
vào giờ "Hoàng đạo" hay không? Chỉ biết lúc đó, bên tai tôi có tiếng
của ai đó, nghe không giống người phàm, họ hỏi tôi: Ngươi cầu mong cho
mẹ mình sống lại thêm lần nữa để làm gì?
Tôi trả lời : Để vài năm sau , mẹ tôi có cơ
hội chết thêm lần nữa, cho tôi được nhận tiền chấp điếu nhiều hơn!
Tôi vừa dứt câu thì giọng ai đó hỏi: Thế thì
trong đợt tổ chức đám tang cho mẹ ngươi lần này, nhà ngươi đã được "quan
khách" chấp điếu bao nhiêu?
Tôi thành thật trả lời: Dạ thưa, chỉ có 35 tỷ
đồng.
Giọng ai đó hỏi lại: Cái gì? Bao nhiêu?
Giọng ai đó hỏi lại: Cái gì? Bao nhiêu?
Tôi lại đáp: Dạ chỉ có ba mươi lăm tỷ đồng.
Nghe thế, giọng ai đó nói: Thôi được. Nhà
ngươi không cần cầu cho mẹ mình sống lại để nhằm nhận được tiền chấp điếu lần
nữa! Lần này ta sẽ cho nhà ngươi chết luôn để vợ con ngươi được nhận số tiền
của "quan khách" chấp điếu nhiều hơn thế.
Nghe đến đây, tôi giật mình, toát cả mồ hôi hột, cứ tưởng mình đã chết thật rồi. Một tiếng thét lớn vang lên. Mở mắt, tôi thấy người mẹ già của tôi đang ngồi cạnh , tay cầm cái quạt mo cau phất qua phất lại, quạt cho tôi.
Nghe đến đây, tôi giật mình, toát cả mồ hôi hột, cứ tưởng mình đã chết thật rồi. Một tiếng thét lớn vang lên. Mở mắt, tôi thấy người mẹ già của tôi đang ngồi cạnh , tay cầm cái quạt mo cau phất qua phất lại, quạt cho tôi.
-------------------******------------
Ngày 19/3/2014. Tuyến điên.
Chủ Nhật, 23 tháng 2, 2014
Thứ Năm, 30 tháng 1, 2014
CHÀO XUÂN GIÁP NGỌ
Nhân dịp xuân Giáp Ngọ đến, xin trân trọng gửi lời chúc bình an, hạnh phúc, sức khỏe đến toàn thể quý vị!
Hy vọng xuân này Ngựa chạy nước đại và thẳng tiến đến đích, đem lại sức khỏe, bình an cho muôn nhà muôn người!
Hy vọng xuân này Ngựa chạy nước đại và thẳng tiến đến đích, đem lại sức khỏe, bình an cho muôn nhà muôn người!
Thứ Ba, 7 tháng 1, 2014
CHO CON XIN
Hôm thứ 7 , ngày 04 tháng 01 năm 2014, ông Đô đi dự họp phụ huynh cho con - thằng Vụ, đang học lớp 2 trường tiểu học TB. Sau phần thông báo kết quả học tập của các cháu học sinh , cô giáo chủ nhiệm thông báo:
Thực hiện theo kế hoạch liên tịch số 02/KH-HĐĐ thị xã ĐX ngày 19 /9/2013
Thực hiện sự chỉ đạo của Ban giám hiệu trường tiểu học TB ngày 06/12/2013
Nay GVCN lớp 2 trường tiểu học TB xin thông báo đến toàn thể các em học sinh lớp 2 thực hiện tham gia đóng góp các phong trào sau:
1/ Công trình măng non cấp thị xã:
- 6kg giấy vụn / 1 học sinh (đóng thay thế bằng tiền: 2.500đ / 1kg x 6kg = 15.000đ)
2/ Công trình: "Xe đạp cùng bạn đến trường"
- Mỗi học sinh ủng hộ tối thiểu là 1.000đ / 1 tuần x 35 tuần = 35.000đ
3/ Công trình cấp Liên đội:
- Một tháng quy định mỗi em tham gia đóng góp 2 vỏ lon x 12 tháng = 24 vỏ lon.
Đọc xong nội dung thông báo, cô giáo chủ nhiệm nói: Đây là chủ trương do Phòng giáo dục đưa xuống, vậy đề nghị quý phụ huynh giúp đỡ để lớp hoàn thành nhiệm vụ.
Than ôi! Ông Bộ trưởng Bộ giáo dục ơi!
Con tôi - Thằng Vụ mới học lớp 2, mỗi lần nó đi ỉa thì tôi còn phải đi theo trông coi và rửa đít cho nó, khi nó đi học thì tôi phải chở đến tận cổng trường...nó như động vật sống cộng sinh hoàn toàn vào cha mẹ, đã làm cái chi ra tiền đâu mà cái Phòng giáo dục thị xã ra quy định bắt nó phải đóng góp tiền như tôi đã nêu trên?
Ông có biết không? Có những khi tôi không có tiền thì nó phải nhịn đói đi học, ấy vậy mà cái Phòng giáo dục thị xã lại bắt nó ủng hộ tối thiểu 1.000đ/ 1 tuần để cho Phòng thực hiện công trình xe đạp cùng bạn đến trường.
Trong thời buổi kim tiêm do những người tiêm chít ma túy quăng vất đầy rẩy, nơi nào cũng có mà cái Phòng giáo dục thị xã buộc phải nộp mỗi tháng 02 vỏ lon. Gia đình tôi nghèo, không uống bia thì lấy đâu ra vỏ lon cho con đóng. Không lẽ ông buộc nó phải đi nhặt chai chai hay đi ăn trộm cắp vặt của người khác để có vỏ lon mà đóng?
Tôi không nói nhiều, bởi nói nhiều thì ông chụp cho tôi cái mủ chống đối, phỉ báng. Tôi chỉ mong sao cái ông giáo dục nên có giáo dục một chút. Đừng có tận thu bằng cách buộc các em học sinh lớp 2 như thằng Vụ nhà tôi phải nộp những khoản tiền, vỏ lon như thế này.
Thực hiện theo kế hoạch liên tịch số 02/KH-HĐĐ thị xã ĐX ngày 19 /9/2013
Thực hiện sự chỉ đạo của Ban giám hiệu trường tiểu học TB ngày 06/12/2013
Nay GVCN lớp 2 trường tiểu học TB xin thông báo đến toàn thể các em học sinh lớp 2 thực hiện tham gia đóng góp các phong trào sau:
1/ Công trình măng non cấp thị xã:
- 6kg giấy vụn / 1 học sinh (đóng thay thế bằng tiền: 2.500đ / 1kg x 6kg = 15.000đ)
2/ Công trình: "Xe đạp cùng bạn đến trường"
- Mỗi học sinh ủng hộ tối thiểu là 1.000đ / 1 tuần x 35 tuần = 35.000đ
3/ Công trình cấp Liên đội:
- Một tháng quy định mỗi em tham gia đóng góp 2 vỏ lon x 12 tháng = 24 vỏ lon.
Đọc xong nội dung thông báo, cô giáo chủ nhiệm nói: Đây là chủ trương do Phòng giáo dục đưa xuống, vậy đề nghị quý phụ huynh giúp đỡ để lớp hoàn thành nhiệm vụ.
Than ôi! Ông Bộ trưởng Bộ giáo dục ơi!
Con tôi - Thằng Vụ mới học lớp 2, mỗi lần nó đi ỉa thì tôi còn phải đi theo trông coi và rửa đít cho nó, khi nó đi học thì tôi phải chở đến tận cổng trường...nó như động vật sống cộng sinh hoàn toàn vào cha mẹ, đã làm cái chi ra tiền đâu mà cái Phòng giáo dục thị xã ra quy định bắt nó phải đóng góp tiền như tôi đã nêu trên?
Ông có biết không? Có những khi tôi không có tiền thì nó phải nhịn đói đi học, ấy vậy mà cái Phòng giáo dục thị xã lại bắt nó ủng hộ tối thiểu 1.000đ/ 1 tuần để cho Phòng thực hiện công trình xe đạp cùng bạn đến trường.
Trong thời buổi kim tiêm do những người tiêm chít ma túy quăng vất đầy rẩy, nơi nào cũng có mà cái Phòng giáo dục thị xã buộc phải nộp mỗi tháng 02 vỏ lon. Gia đình tôi nghèo, không uống bia thì lấy đâu ra vỏ lon cho con đóng. Không lẽ ông buộc nó phải đi nhặt chai chai hay đi ăn trộm cắp vặt của người khác để có vỏ lon mà đóng?
Tôi không nói nhiều, bởi nói nhiều thì ông chụp cho tôi cái mủ chống đối, phỉ báng. Tôi chỉ mong sao cái ông giáo dục nên có giáo dục một chút. Đừng có tận thu bằng cách buộc các em học sinh lớp 2 như thằng Vụ nhà tôi phải nộp những khoản tiền, vỏ lon như thế này.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)