Thứ Ba, 1 tháng 12, 2015

HỒI ƯỚC

Như cành củi riều bị dòng nước cuống phăng ra khỏi thân cây, hắn bị dòng nước đẩy xô dồn dập trên con đường thác lũ với vô số tản ghềnh....hết chìm lại nổi, thân phận của hắn đã phó thác cho dòng nước...đẩy xô .
  Đến chỗ có vũng nước xoáy, với cường độ xoáy xiết mực lưu dòng, khi hắn sắp bị nhấn chìm thân phận theo dòng nước xoáy, thì bất chợt có cơn gió thổi qua, ngọn gió đã làm cho hắn dạt xa vùng nước xoáy, rồi chính cái vòng xoay của dòng xoáy đã đưa hắn tiếp cận bờ ...
   Lên bờ...hắn phờ phạt lê bước chân thững thờ nơi xứ trời xa lạ.
Thứ ngôn ngữ hắn mang theo đã không lọt được cái lỗ nhĩ của người sở tại. Hắn như kẻ từ hành tinh khác đến....
Thời gian thầm lặng trôi qua, hắn cũng dần dần thích nghi và tồn tại với người bản xứ...
   Rồi bất chợt một chiều, khi hoàng hôn dần dần tắt, hắn ung dung nằm trên giường bệnh, nhớ về nơi chốn xưa....và nhịp thở của hắn cũng tắt dần tắt dần theo ánh hoàng hôn…
   Ngàn năm trôi qua, ở xứ thượng nguồn, không có ai biết rằng , ở nơi đó - ngàn năm về trước - có một cành củi riều đã bị dòng thác lũ cuống trôi....
---+-----
Dương Vĩnh Tuyến

Viết theo hồi tưởng của dòng thời gian.

Thứ Hai, 23 tháng 11, 2015

Tình Tôi

Chiều nay trời nặng hạt mưa
phải chăng trời cũng biết thừa lòng tôi
buồn vui kiếp sống ở đời
ung dung tự tại kiếp người nhiễu nhương....
này em! cô gái quê hương
sao em lãng bước trên đường tôi qua...
đến hôm nay tuổi về già
tôi và em đã ...như là sao băng...
còn đâu một ánh trăng rằm
chiếu soi muôn nẻo tình chăm chỉ tình
trách đời phân bạc điêu linh
để cho tình lỡ duyên tình xót xa....
mấy mươi năm nữa ta già
tôi và em có như hoa mười giờ!
nghĩ mình thân phận vu vơ
yêu em! tôi đã tôn thờ tình em...
----****----

Dương Vĩnh Tuyến

Thứ Ba, 10 tháng 11, 2015

NHỚ NGƯỜI THIẾU NỮ MANG TÊN

Đêm Sài Gòn
Mắt thao thức nhắm mở
Hồn lâng lâng
Lòng nửa lạ nửa quen
Trời về đêm
Đường phố ngập ánh đèn
Dòng tấp nập
Đoàn người chen chúc chạy
Có ai biết
Có một người trong ấy
Thả hồn du
Tìm đếm gót thời gian
Đây quá khứ
Ánh hào quang còn lại
Hay thực tại
Trong đêm ngàn dĩ vãng
Lòng tỉnh lại
Khi trời tinh mơ sáng
Nhớ về em
Người thiếu nữ mang tên....
------@@@@@-----
Dương Vĩnh Tuyến

Thứ Bảy, 25 tháng 7, 2015

ÔN KỶ NIỆM

Nhớ khi xưa
Ta còn non dại
Bâng khuâng đứng bên đường
Nghe tiếng thét Ki Ai.......
Rồi chợt biết
chợt nghe
và nhận thức.....
Đạo Cương Nhu hai tiếng theo nhau hoài....
Cương - đó là khi ta làm cho ra lẽ
Nhu - đó là khi ta chế ngự lòng mình....
Ôi kiếp làm người
Hỏi :
Ai nhục
Ai vinh?
Ai giơ vai gánh vác
Ai ưỡng mình soi gương....?
Hôm nay thế sự vô thường
Ta ngồi bàn phím gõ dòng thơ say
Bỗng nghe vang vọng đâu đâu
Tiếng Thầy ...truyền bá ...thế này Cương Nhu....
Chấp tay bái tổ cúi đầu
Thành tâm nguyện lấy 
phép màu ...hóa thông.....
Tay phải bọc trước tay trái sau
Cương bọc Nhu ấy ...theo nhau suốt đời.
Tính Cương tay phải tuyệt vời ....
Đúng sai vẫn bọc phía ngoài che Nhu....
Hôm nay, trời nắng âm u
Vẳng nghe đâu đó
Ù ù gió reo....
Ba quân thiên hạ....trống gióng chèo
50 năm kỷ niệm .....hát reo lòng người.
Đâu? 
Đâu?
Sư Huynh Đệ đâu rồi?
Xúm tâm gộp lại 
làm người thiện tâm......
----------------**********------------
Dương Vĩnh Tuyến

HỒI TƯỞNG

Thuyền xưa khách lạ đau lòng nước 
Một thoáng vu vơ bến nhớ thuyền 
Người xưa giờ đã trong dung gấm 
Biết đâu bến cũ thuyền còn neo.
-----*****-----
Tuyến điên

VÒNG TAY ANH


Chỉ ước một vòng tay
Ôm em vào mỗi tối
Thì thầm trong tóc rối
Ngủ ngoan nào, em yêu
Chỉ ước có bấy nhiêu
Mà mãi hoài chẳng thấy
Có xa xôi là mấy...
Sao vời vợi ... vòng tay ...
Ước gì trong đêm nay
Vòng tay anh ôm chặt
Bờ môi anh mê hoặc
Tan chảy vào trong em ...
Nào dám ước mọi đêm
Đều có anh như thế
Chỉ một đêm thôi nhé

Ngủ vùi trong tay anh !
---------******--------
sưu tầm

Thứ Năm, 25 tháng 6, 2015

MỘNG THÀNH

Giã biệt xứ người
Mai anh về chốn cũ
Để lại phương trời
Bao kỷ niệm khó phai…!
Biết nói gì đây
Khi lòng dạ bùi ngùi
Trong thời khắc….sắp xa rời…Miền đất hứa?
Hồi tưởng quá khứ
Hy vọng tương lai…
Nhớ thương  một thời rạng  rỡ
Ấp ủ về một tương lại…
Đau đáu trong tim giấc ngủ mộng hoài
Ôi ! bốn mươi năm
Tưởng cuộc tình đã lỡ
Ai có ngờ đâu
Trong trái tim  Cương Nhu
Có những mạch máu ngầm
Âm thầm chảy..nay đã thành sông!
Từ Huế thân thương
 Cố Chưởng  Môn Ngô Đồng  đã sản sinh ra Nguồn cội
Đến hôm nay
Đạo cương nhu bừng cháy
Trên  đất nước xứ  người
Miền đất hứa hào hoa…!
Một chút phong ba
Anh đi tìm sự thật trong  giấc mơ thổn thức
Nữa vòng quay trái đất
Anh đã đến nơi này…
Bốn mươi mấy ngày chân bước trên đất khách
Tai nghe ì ạch bởi ngôn ngữ bất đồng
                                    Tâm trí vẫn nghe  rõ rõ thông
Như chính mình đang ở  trên quê hương - xứ Huế !
Ngày mai
Anh giã từ miền đất hứa
Về lại cố hương
Hành lý mang theo thật sự phi thường
Ước mộng bấy lâu đã thành sự thật
Đông Tây địa cầu nối liền thẳng tắp
Trong  dòng chảy Cương Nhu.


TÌNH VỪA LÊN MEN

Ngoài trời lất phất giọt mưa 
Trong lòng chất chứa tình vừa lên men
Nhấp ly rượu cũ say mèm
Hồn thơ lai láng buông rèm ngủ say.
----*****-----
Tuyến điên

Thứ Năm, 4 tháng 6, 2015

VẸT NGƯỜI - NGƯỜI VẸT

Con Vẹt có nguồn gốc từ con người?
   Đi cùng người cha vào nhà người quen, vừa mới bước chân và ngõ thì có tiếng chào cất lên! Chào khách! Chào khách! Cu con nhìn quanh quẩn nhưng không thấy người nào cả.
   Cu con lên tiếng hỏi người cha: Cha ơi! Con nhìn xung quanh không thấy người nào cả nhưng hồi nãy con có nghe tiếng chào khách! chào khách!
  Nghe vậy, người cha nói với cu con: Ồ! đó là tiếng của con chim Vẹt. Vừa nói người cha vừa đưa tay chỉ về hướng có cái chuồng chim...
  c này, cu con mở miệng hỏi: Cha ơi! Con Vẹt nói được tiếng người, vậy chắc nó có nguồn gốc từ người, có phải vậy không, thưa cha?
  Người cha trả lời: Không phải. Sở dĩ nó nói được tiếng người là vì nó có đầu óc tinh thông, biết học hỏi, biết lắng nghe, nghiên cứu và tập luyện....
   Vậy con người đã nói được tiếng người thì có cần phải có đầu óc tinh thông, biết học hỏi, biết lắng nghe, biết học hỏi...nữa không, thưa cha?
Có chứ. Nếu con tự hào mình biết nói tiếng người mà không chịu khó học tập, nghiên cứu...thì cũng chẳng khác gì con Vẹt!
Nói vậy là sao, thưa cha?

   Vì lúc đó, con chỉ biết nói theo (giáo điều) kiểu thuộc lòng , người ta thường ví: Nói như Vẹt, chứ con không hiểu gì về điều mình đang nói!
   Vậy không lẽ có một bộ phận không nhỏ con người có nguồn gốc từ con chim Vẹt? 

Thứ Năm, 14 tháng 5, 2015

SÁNG MÃI CƯƠNG NHU

    “Nếu không có tinh thần triết học và trưởng thành, một võ sĩ  chỉ là một chiến binh đường phố được đào tạo”.
     Xin được trích dẫn câu nói “bất tử” của cố Chưởng Môn phái Cương Nhu Karate Do – Ngô Đồng, để mở đầu cho những cảm nhận của cá nhân mình về Môn phái Cương nhu Karate Do.
    Cùng với sự  nhiệt huyết  của quý Sư – Huynh – Đệ võ phái Cương nhu Karate Do , trong việc chuẩn bị cho lễ kỷ niệm 50 năm – ngày thành lập Môn phái Cương nhu Karate Do (1965 - 2015), là sự háo hức pha chút “tự hào” của cá nhân mình – với tư cách là người đã một thời “chấp tay bái tổ” tại “ Sân tập” của Thầy Nguyễn Văn Nhân ở làng Hương Cần.
   Nhớ ngày ấy:
   Vào những năm 80 mươi của thế kỷ 20, trong bối cảnh  đời sống xã hội vô cùng khó khăn, phức tạp , mọi thứ sinh hoạt của đời sống dân sinh nhường như bị cấm đoán…thì tại làng Hương Cần, đã xuất hiện lớp dạy võ do võ sư Nguyễn Văn Nhân trực tiếp huấn thị.
   Lúc này, tôi chỉ là một đứa trẻ với lịch thời gian của một ngày gồm nữa ngày đi học chữ và nữa ngày cắt cỏ chăn trâu ( thường gọi là trâu 03 chân) mà  gia đình tôi nhận nuôi của Hợp tác xã. Cứ vào khoảng 04 giờ sáng mỗi ngày, tôi thức giấc, dẫn trâu ra đồng ăn cỏ, khoảng hơn một tiếng đồng hồ sau thì dẫn trâu về …rồi chuẩn bị sách vở và đi học.    Cứ thế, ngày này qua ngày khác….cho đến một hôm, người chú của tôi hỏi: Cháu có đi học võ không?
   Và tôi hỏi lại: Võ gì hở chú?
   Rồi người chú của tôi nói:  Karate.
    Nghe  người chú nói võ Karate, không hiểu sao  tôi buộc miệng nói: Karate à? Rồi  tôi  nói tiếp : Cháu  thích học “ võ ta”  hơn.
   Thế rồi, bặt  đi  một thời gian, tôi đã  không nghĩ đến chuyện đi học võ mà người chú của tôi  đã gợi ý. …
   Thế rồi, không biết động lực nào đã thúc giục mà tôi đã trở thành một võ sinh theo học  võ  phái Cương nhu Karate Do do thầy Nguyễn Văn Nhân trực tiếp huấn luyện.
  Ngày nay, do sự mưu sinh của cuộc sống, tôi không còn trực tiếp tham gia “học võ” nữa; tuy nhiên trong tâm trí tôi vẫn luôn luôn ghi nhớ , nhớ về một thời cơ cực của cuộc sống nhưng rất  tự hào khi được học võ Cương nhu Karate Do !
    Có lẽ dấu ấn, ấn tượng nhất đi vào tâm trí của tôi khi được học Cương Nhu Karate Do là hình  biểu tượng của Môn phái!
   Vì sao ư?
   Theo truyền thuyết về sự hình thành và phát triển của vũ trụ quan Phương Đông thì từ Vô cực sinh ra Thái cực; từ Thái cực sinh ra Lưỡng nghi; từ Lưỡng nghi sinh ra Tứ Tượng, từ Tứ tượng sinh ra Ngũ hành; Ngũ hành tương khắc tương sinh, sinh ra Bát quái và Bát quái tạo ra muôn loài.
                                     
   Và thật thú vị và tự hào khi biểu tượng của Môn phái Cương Nhu Karate Do giống hoặc gần giống với biểu tượng của Lưỡng nghi. Nơi  Âm Dương  quyện chặt lấy  nhau và là nguồn  gốc sinh ra vạn vật.

                                                
    Viết đến đây, bất chợt trong tâm trí tôi xuất hiện suy nghĩ: Ngày nay, võ phái Cương nhu Karate đã được phát triển khắp nơi, không chỉ  ở Huế - nơi Chưởng Môn phái Ngô Đồng thành lập ra môn phái – mà đã phát triển ra toàn quốc và cả trên  thế giới, những kỹ thuật quyền cước ít nhiều đã có thay đổi để phù hợp với xu thế phát triển chung của nhân loại; tuy nhiên về biểu tượng căn nguyên của môn phái vẫn không bao giờ thay đổi . Đó mới chính là SÁNG MÃI CƯƠNG NHU .
   Là người đã từng được học Cương Nhu Karate Do, tôi cảm thấy tự hào về võ phái mình đã học. Tôi tự nhủ: Học võ không chỉ để múa quyền hay, cước đẹp …mà còn phải biết vận dụng những kiến thức võ học vào cuộc sống. Và khi đọc được câu “nếu không có tinh thần triết học và trưởng thành, một võ sĩ  chỉ là một chiến binh đường phố được đào tạo ” của Chưởng môn Ngô Đồng thì tâm trí tôi đã sáng ra!Tôi thật sự  tự hào về môn võ mà mình theo học.
   50 năm. Một quãng thời gian không dài so với dòng lịch sử nhưng rất lớn đối với một con người.
   Cùng hưởng ứng lễ kỷ niệm 50 năm – ngày võ phái Cương Nhu Karate Do được thành lập, tôi chỉ góp một vài dòng, ghi lại những ký ức, kỷ niệm…..của một người đã từng học Cương nhu Karate Do.
   Kỷ niệm thì nhiều, nhưng có lẽ khó quên nhất và thú vị nhất trong quảng đời học võ, đó là một lần đi bài quyền “ Phối hợp chặt ra”, không biết sao lại có quá nhiều võ sinh trình bày không đúng, trong đó có bản thân tôi. Lúc đó, thầy Nhân  nói: Sai răng mà  đến nỗi có em  tối nào cũng đi học mà cũng sai!
   Quả thật là thú vị! Không sai sao được, khi mà có những đêm đi học , trong bụng chưa có cái gì lót vào! Có gì khổ hơn là bị cái bao tử nó thắt. Nó càng thắt mạnh bao nhiêu thì tâm trí bị chi phối bấy nhiêu. Tâm trí bị chi phối thì tất thị làm sao mà tập trung được.
    Nhớ lại trong buổi tất niên võ đường vào ngày 20 tháng chạp âm lịch, với sự tham gia đông đủ của các môn sinh cùng sự hiện diện của các thầy võ sư, như thầy võ sư Vĩnh Vy, thầy võ sư Lê Huy Chương…đến tiết mục “Hái hoa dân chủ”, trong khi ai ai cũng được cất cao tiếng hát vừa để chuẩn bị đưa tiễn năm cũ  đi qua, chào đón năm mới  sắp đến và vừa giương cao khí tiết hào hùng của Môn phái Cương nhu Karate Do…thì  đến lượt tôi tham gia   tiết mục. Nguyễn phi Hội – Một môn sinh – đã  đưa cho tôi  một cái “xăm”.  Bình thản mở “xăm ” ra, tôi  thấy trong đó chứa đựng một bài “táo quân”. Tôi chợt nhận ra : Mình  đã được thầy Nhân chọn để đọc bài táo này! Thế là tôi  oang oang bài “táo” với khẩu khí của một môn sinh từng nhiều lần cất lên tiếng thét “Ki ai”.
    Giờ đây nhớ lại, mới thấy việc dạy võ của thầy Nhân và sự học của võ sinh mới thật là gian nan, khổ ải.  Đó là  khi việc dạy võ của thầy Nhân bị chính quyền sở tại cấm cản, thế là hằng đêm, anh em “huyền đai” phải vào trong  nhà thầy Nhân, dọn cất bàn ghế, tạo khoảng trống để tập.
   Có gì buồn hơn khi môn sinh  phải tập võ lén lút ngay chính trong căn nhà của  mình! Dù vậy, thầy Nhân và những môn sinh đều không nản chí, phai tình. Sự kiên trì nhẫn nại (đến mức Nhu nhược) của  thầy trò Võ đường Hương Cần rồi cũng đã lúc gặt hái kết quả. Khi lần lượt các lớp võ thuật được thầy Nhân khai giảng tại trường cấp III Hương trà và một số nơi khác . Rồi số lượng võ sinh càng ngày càng đông hơn. Cùng với một số anh em trong Hội đồng huyền đai, tôi cũng cùng tham gia luyện tập cho các võ sinh nói trên. Điều tự hào là đã có rất nhiều người tham gia các lớp học này , sau đã trưởng thành và lấy “nghiệp võ” là nghề sống chính của mình.
   Việc tham gia huấn luyện võ thuật  tại  trường cấp III Hương trà kết thúc khi tôi  vào thành phố Hồ chí Minh để học đại học. Cũng từ đó, tôi đã chính thức rời khỏi đất Hương Cần; tuy nhiên trong tâm trí của mình, tôi   không bào giờ quên mình  là môn sinh của hệ phái Cương nhu Karate Do.
    Nay ngồi viết lại mấy dòng này, trong tôi lâng lâng kỷ niệm!
    Nhớ có lần, thầy Nhân khi trực tiếp dạy võ cho học trò đã nói : Các em học võ mà khi đi ra đường, nếu có tham gia  đánh nhau thì làm sao để thiên hạ nói đánh  đúng; còn để thiên hạ nói “đánh lộn” thì đừng có đánh.
   Than ôi! Ở đời có  mấy  ai nói những người tham gia đánh nhau  là đúng đâu , họ chỉ toàn nói là đánh lộn. Vậy thì nếu phải đánh nhau thì làm sao đánh cho đúng đây?
   Phải chăng, để đảm bảo đánh đúng thì cách tốt nhất là không đánh?     Điều này quả thật không dể thực hiện , bởi cái sĩ của con người học võ có chịu nằm im khi bị người khác khiêu khích hay không?
   Vừa  rồi, đọc tin thấy người ta trích dẫn câu nói của tổ sư GICHIN FUNAKOSHI : “ Karate không ra tay trước”.


 Đã làm cho trí  óc tôi liên tưởng lại lời dặn (dạy) của thầy Nguyễn Văn Nhân!
   Nhắc lại một số kỷ niệm để nhận thấy một điều: Thời gian tôi đi học võ Cương nhu Karate Do do thầy Nguyễn Văn Nhân huấn thị là thời gian khổ luyện của thầy.
   Tôi được biết: Thầy Nguyễn Văn Nhân theo học võ Cương nhu Karate Do với Chưởng môn Ngô Đồng từ năm 1969. Sau biến cố 1975, đời sống xã hội vô cùng khó khăn, tuy nhiên với tinh thần yêu thích, đam mê võ thuật, thầy đã luôn luôn tìm cách để duy trì và phát triển võ phái. Và lớp  võ mà thầy khai mở tại làng Hương Cần vào những năm đầu của thập niên 80 của thế kỷ 20 đã chứng minh.
   Ngày nay, nhờ  sự phát triển của khoa học công nghệ, đặc biệt là mạng internet …thầy Nguyễn Văn Nhân đã gặp lại được các huynh đệ của mình.
   Là người từng được thầy Nhân huấn thị,  tôi cảm thấy tự hào khi được “diện kiến” các võ sư là sư huynh đệ của thầy Nhân trong dịp lễ  kỷ niệm 35 năm ngày thành lập võ đường Hương Cần, đó là những  võ sư  Trương Ngọc Diệp; Đặng Hữu Hùng; Trần Văn Toàn…
  Hy vọng và tin chắc rằng: Với việc chọn hình âm dương làm biểu tượng của Môn phái Cương Nhu Karate Do và với sự truyền bá tậm tâm, nhiệt tình của Chưởng Môn đối với các môn đồ nói chung và của các võ sư Cương Nhu Karate Do đối với võ sinh của mình nói riêng thì võ phái Cương nhu Karate Do sẽ mãi mãi tồn tại và phát triễn!  

   

ĐỘC HÀNH

Sương phủ màn đêm mờ mờ ảo
Gã độc hành lạnh ướt bờ mi
Sáu ba năm tuổi vẫn xuân thì
Ôm giấc mộng đi tìm sự thật.
-----*****-----
Tuyến điên

GIẤC MỘNG HOÀNG HÔN

Ấp ủ trong tim một nỗi niềm,
Cương Nhu đoàn tụ ngày đoàn viên
Năm tháng phôi pha …râu tóc bạc
Lệ chảy vào tim ướt nỗi  niềm…
Ôm ấp trong tim mộng  mơ ước,
Cương Nhu hợp nhất  lòng thanh thản
Bốn  mươi năm đó  anh  thầm ước
Châu về hợp phố động trong thiền.
Ước vọng lâu nay  đã  đến rồi ,
Ngày mai anh sẽ  đến xứ người,
Đem nhiệt huyết rọi soi đất khách
Ôi thật tuyệt vời há phải chơi!
Xin gởi  nơi đây lời cám ơn
Anh Quỳnh anh Bảo  cùng anh Lập
Anh Diệp  anh Long … kiến tạo cầu  
Đặt bước  Cương Nhu  về một lối.
-----*****------
Dương Vĩnh Tuyến


Thứ Năm, 30 tháng 4, 2015

BA MƯƠI TRỜI TỐ TÙ MÙ

Ba mươi trời tối tù mù
Bỗng nghe trong gió ù ù tiếng kêu
Gió mưa chất chứa đủ điều
Sương sa nắng gắt quạ diều phanh thây .
Rồi nghe văng vẳng đâu đây
Tiếng  người  than khóc  lòng đầy  đớn đau
Chiến tranh  đâu  phải  phép màu
Sinh ly tử biệt ai sầu cho ai.
Lại gần tiếng nói bên tai
Chiến tranh  kết thúc có ai hỏi lòng
Bao nhiêu binh lính trận vong
Bao nhiêu  tử nạn tuyệt vong dân thường
Bao nhiêu mất mát đau thương
Bao nhiêu khổ ải tìm đường thoát thân
Nghe lời than khóc thật gần
Ai khóc ai ai hưởng phần máu xương…
Bốn mươi năm một đoạn trường
Còn  ai chưa được khói hương phụng thờ
Ai còn thất thiểu vẫn vơ
Xiêu mồ lạc nấm hửng hờ người thân.
Bỗng nghe trong dạ bần thần
Chiến tranh ai  đã  chia phần cho ai
Đêm qua một đêm thật dài
Ba mươi trời tối nhịp dài  âm u.
--------******------
Tuyến điên



Thứ Bảy, 18 tháng 4, 2015

ẢI NAM QUAN Ở ĐÂU

Ông Đô đi nhậu về thì cũng là lúc Thằng Vụ lên đèn học bài. Vừa bước chân vào nhà, thấy điện phòng thằng Vụ rực sáng, nghe tiếng thằng Vụ đọc oang oang: Công Cha như núi Thái Sơn...Ông Đô cũng tiện mồm cất tiếng: Học đi con học đi mà nhớ mãi Quê hương ta một dải : Từ Ải Nam Quan đến Mũi Cà Mau...
Ông Đô chưa kịp dứt lời thì thằng Vụ đã cất tiếng hỏi: Dạ thưa cha! Ải Nam Quan ở đâu ạ?
Nghe câu hỏi của thằng Vụ, ông Đô bất chợt nghe...nghe lời đoạn tuyệt giữa ông Nguyễn Phi Khanh với con là ông Nguyễn Trãi...Thế rồi, khẩu xuất bất tại tâm....miệng ông Đô thốt lên: À..à...Ải Nam Quan là nơi cha con ông Nguyễn Phi Khanh với ông Nguyễn Trãi chia tay nhau....
Nghe vậy, thằng Vụ hỏi tiếp : Nhưng thưa Cha!
Ải Nam Quan bây giờ nằm ở tỉnh nào?
Nghe thằng Vụ hỏi, ông Đô chỉ biết đọc  Ám ba la bát nhi hồng..... 

BÙ NHÌN

    Hôm nay được thằng bạn gọi đi nhậu. Lúc đầu tôi nghĩ: Kệ. Thứ 7, mặc gì cũng được.... nhưng rồi nghĩ lại: Quen sợ dạ lạ sợ áo quần...
Thế rồi mình phải sơ mi + quần tây = đi nhậu.
Ra tới quán, thấy những người hiện hữu cũng đang trong trang phục...như mình...một phen hú vía.
     Sau mấy vòng chào bàn, mình giới thiệu: Em tên Tuyến. Họ tên đầy đủ là Dương vĩnh Tuyến - hiện đang hoạt động hành nghề luật sư tại Đoàn luật sư tỉnh Bình Phước. Xuất thân từ nông dân.
Một trong những vị khách của thằng bạn nói: Chú xuất thân từ nông dân mà có biết con bù nhìn không?
Nghe vậy, tôi trả lời: Dạ! Tuy gốc nông dân nhưng do mất gốc lâu ngày nên em không rõ lắm!
     Nghe vậy, vị khách nói: Thế thì anh nói để chú ôn cổ tri tân! Con bù nhìn là hình tượng được con người nặn ra, tạo ra...nó cũng có hình hài, đầu, chân, tay...và các bộ phận khác giống hình nhân con người. Chỉ có điều nó không có tri thức như con người...Con người đem nó cắm giữa đồng ruộng...để đe dọa chim, chóc, chuột...
Nó chỉ biết làm theo mệnh lệnh của con người.
     Nghe đến đây, tôi chợt ngộ ra: BÙ NHÌN

Thứ Ba, 17 tháng 3, 2015

GIÓ NÉP




Gió đã nép mình trên ngọn cây 
Để trời xanh hồ hởi giang tay 
Ôm lấy mây ngồi vào gác vắng 
Soi chiếu dòng đời mây nước mây....
----------------*****-------------
Ngày 17 tháng 3 năm 2015

Tuyến điên

Chủ Nhật, 22 tháng 2, 2015

TIỄN XUÂN

Ta đã từng ôm ấp
Giấc mộng đón mùa xuân
khi xuân đến thật gần
ta thành người ngơ ngác
như Nai vàng đi lạc
giữa mùa hè chói chang ....
Rồi mùa xuân đã sang
ta giơ tay chào đón
với những lời ca vang...
Lòng ta đầy hồi hộp
chào đón xuân cửa trước
đưa tiễn đông cửa sau....
Ôi ! xuân thật đã sang
hay lòng ta ngớ ngẩn
trong cuộc đời lận đận
ôm giấc mộng về xuân!
Và ta thật hải hùng
khi thời gian qua mau
xuân đã không còn nữa....
Thôi ta đành mở cửa
đưa tiễn mùa xuân đi.
--------------******-------
Tuyến điên xin đưa tiễn xuân Ất Mùi! 

Thứ Năm, 19 tháng 2, 2015

ĐẦU XUÂN KIẾM CHUYỆN TÁM CHƠI




Hôm nay, ngày mồng một tháng giêng năm Ất Mùi. Nhìn tờ lịch vừa mới bóc, thấy ghi:

Năm Ất Mùi

Tháng Mậu Dần

Ngày Bính Dần

Giờ Mậu Tý

Hành Hỏa

Sao Giác

Trực Kiến

Ngày Hoàng Đạo: Tý - Sửu - Tỵ - Mùi.

Giờ Hoàng Đạo: Tý - Sửu - Thìn - Tỵ - Mùi - Tuất.
 
                                -----------------------88888-----------------
Dù không biết Giáp, Ất là chi, Tý, Sửu là gì....? Nhưng thấy tờ lịch ghi chữ : Hành Hỏa thì tự nhiên 02 chân mình cứ co ro trong nhà, không dám bước ra khỏi cửa ngõ.

Vì sao?

Vì bản tính của mình rất nóng (dù không phải mệnh hỏa), nếu bản tính nóng mà đi trong hành hỏa thì có khả năng "hỏa xuất" do ý thức chủ quan phù hợp với hoàn cảnh khách quan, và như vậy có khả năng "cháy". Mà cháy trong nhà thì khả năng mặt chuột lòi ra , còn cháy ở ngoài đường thì e đại họa .

Viết đến nay, bỗng điện thoại reo! 

Đầu dây bên kia là tiếng của ông Chú. Sau mấy lời hỏi thăm sức khỏe, ông Chú hỏi: Cháu có đi chơi đâu không? 
Dạ không. Mình trả lời.

Ông Chú hỏi: Sao ngày đầu năm mà cháu không đi đâu?
Dạ! Tại cháu bị sinh thiếu tháng nên não bộ chưa được hoàn thiện, cộng thêm cái vỏ hộp sọ chưa đủ cứng để chịu tác động của ngoại lực.....Vì vậy, khi vừa bóc tờ lịch đầu năm, cháu thấy ghi: Hành Hỏa thì cháu có cảm giác "bị nóng" nên không dám đi đâu. 
Nghe vậy, ông Chú nói: Ừ. Đúng đó cháu. Ngày này chỉ hợp với những người có mệnh "Kiếm Phong Kim" mà thôi còn cháu mệnh "trời ơi" thì không nên ra đường làm chi. 
Nghe vậy, mình cảm thấy hứng khởi bởi quyết định hết sức sáng suốt và kiên định của mình.


Xin cám ơn ông Chú đã có lời khuyên hết sức là triết học! 

Thứ Sáu, 13 tháng 2, 2015

ĐIỂM NÚT

Điểm nút là gì hả cha?
Thằng Vụ hỏi.
Ồ! Con mới học lớp 3, biết gì mà hỏi điểm nút. Ông Đô nói.
Vậy là Cha coi thường con rồi. Này nhé, con đã được dạy về sự tồn tại và phát triển của xã hội rồi đó. Thằng Vụ hồn nhiên nói.
Cụ thể thế nào? Ông Đô hỏi.
Cô giáo nói: Mọi sự vật hiện tượng luôn ở trong trạng thái vận động, biến đổi phát triển không ngừng. Khi sự vận động đạt đến "điểm nút" thì sẽ tạo ra "bước nhảy vọt" làm thay đổi về chất.....Thằng Vụ hồn nhiên nói.
Vậy thì con đủ tư cách để nhận chứng chỉ "cao cấp triết học" rồi đó. Ông Đô nói nhỏ.
Suốt đêm hôm đó, ông Đô không ngủ được vì không biết thằng con mình - Cu Vụ đã đạt đến "điểm nút" hay chưa......!
--------******--------
Tuyến điên

HỎI

Xuân đã đến sao không thấy Én bay
Phải chăng Én đã rơi đầy ngoài sân
Đúng không câu nói cha ông
"Đầu ngoài sân dần dần vào bếp...!"
Một cánh chim Én không làm nên sự nghiệp 
Dù xuân đã đến rồi nhưng tuyết vẫn nhẹ nhàng rơi....
Thôi thì chúc lấy hồn chim Én ơi!
Thanh thản nhẹ nhàng ....bay trong mùa Đông ấm....!
----------------------------**************--------------------
Hương Cần ngày 13 tháng 02 năm 2015
 Tuyến điên 

ẢO GIÁC

Thế là hết 
Ánh hào dương vội tắt
Khi bình minh chưa kịp nhìn mặt mặt trời
Ở đâu đây
Trong cõi làm người
Người vẫn nhớ ....
Một con người .....đáng nhớ!
-------------------*************-------------
Hương Cần, ngày 13 tháng 02 năm 2015
Tuyến điên

ẢO GIÁC

Thuyền ai đơn độc giữa dòng 
Mang theo gánh nặng đau lòng nước trôi
Bờ kia đâu có xa xôi
Bờ nay ai đứng giữa trời ngóng trông.
-------******-------
Tuyến điên

TỰ VẤN

Chuông chùa thong thả buông từng tiếng
Hóa giải hồn người tỉnh giấc mê
Ai đi ... Ai đến ... Ai ra về
Ai trao ai ...lời thề trống không.
--------******------
Tuyến điên.

Thứ Sáu, 30 tháng 1, 2015

CHÀO XUÂN ẤT MÙI

Ất Mùi xuân hỡi  em ơi!
Năm chín năm đó em thời ở đâu
Ngao du  vạn lý bên Tàu
Hay ở ngũ giác muôn màu sáng soi?
Về đây trông lại giống nòi
Cháu con ngơ ngác   tìm đòi  áo cơm.
Ất Mùi xuân hỡi  xuân ơi!
Năm chín năm đó xuân thời đi đâu?
Từ ngày duyên  phận tan nhau
Xuân đi bỏ lại vườn rau luống chè
Mình xuân vui thú sơn khê
Cháu con ở lại bốn bề gió reo….
Ở đây! Đây lắm người nghèo
Dật  dờ giữa chốn  bọt bèo dòng trôi.
Về đây! Xuân đã về rồi
Ất Mùi xuân nở vạn chồi tốt tươi.
-----------********--------

Tuyến điên – Chào đón xuân Ất Mùi.

Thứ Tư, 14 tháng 1, 2015

THƯ GỬI NGƯỜI EM GÁI ĐÃ MẤT

Em gái thân mến!
    Chỉ còn mấy hôm nữa là đến ngày giổ của em! Anh không có gì, chỉ gửi đến em đôi dòng tâm sự.
    Mới ngày nào đây, giờ nhìn lại thời gian đã hơn 11 năm trôi qua, kể  từ ngày  em trở về trong lòng đất mẹ - ngày 22 tháng 12 năm 2003. Anh thắp nén hương để tưởng nhớ về em!
    Nhớ ngày đó:
     Khi anh đi  học đại học ở Sài gòn thì em là người đi làm thuê cho người ta, lấy  tiền phụ cấp cho anh ăn học.
    Hàng tháng, anh mượn chiếc xe đạp của bạn, đạp đến nơi em đang giúp việc ở đoạn đường Lý Chính Thắng + Nguyễn Thông, quận 3 thành phố Hồ chí minh, em đưa cho anh 250.000đ (hai trăm mươi ngàn đồng) , anh lại đạp xe về trường đại học.
    Rồi 05 năm trôi qua, anh tốt nghiệp đại học.
    Ngày 30 tháng 8 năm 1996, anh được cầm tấm bằng đại học.
     Ngày 01 tháng 9  năm 1996, anh lên xe đò trở về quê hương. Với sự tin tưởng sẽ tìm được việc làm  ở quê nhà cho gần gủi gia đình cha mẹ chị em. Thế nhưng  đã hơn một năm  nhưng không xin được việc  làm. Dù đã nộp hồ sơ xin việc đến những cơ quan đang có nhu cầu  tuyển dụng.
    Hơn một lần, anh được lãnh đạo một cơ quan huyện nhà mời đến, tại đây anh được lãnh đạo tiếp và nói  với anh: “ Bằng cấp em thì đủ điều kiện để làm việc nhưng  lý lịch của em không được. Thôi em cố gắng chờ có sự thay đổi về chính sách” .
    Nghe vậy, anh từ tốn trả lời vị lãnh đạo: “ Dạ  Cháu cám ơn chú! Ba cháu trước năm 1975 đi lính  Việt nam cộng hòa , thuộc tiểu đoàn 3, trung đoàn 3, sư đoàn 1- Bộ binh.  Nay chú nói cháu  cố gắng chờ đến khi có sự thay đổi về chính sách thì khác nào chờ  thay đổi chế độ. Cháu nói thật là khi nộp hồ sơ dự tuyển sinh đại học, hồ sơ của cháu đã được xét duyệt rất kỷ nhưng có ai nói gì đâu! Nay chú nói lý lịch cha cháu thì cháu xin chịu. Chú cho cháu xin nhận lại hồ sơ xin việc!”
    Nói rồi, một lần nữa anh cám ơn vị lãnh đạo và xin nhận lại Hồ sơ xin việc.
     Sau đó, anh bỏ xứ ra đi,  trở lại miền nam nơi anh đã có 05 năm học ở trường đại học.
   Phần em:
    Em lấy chồng và theo chồng về sống ở Nam định.
    Năm 2002, anh từ Sài gòn ra Hà nội. Đến nơi, anh viết mấy dòng gửi cho em qua  địa chỉ cha mẹ cung cấp. Em và chồng đi đến trường học thăm anh. Em cho biết  hiện ở nơi đùi chân phải, ngay  sau đầu gối xuất hiện một khối U. Đã thăm khám  ở bệnh viện tỉnh Thái Bình rồi và bác sỹ nói U lành. Đến thăm khám tại bệnh viện  tỉnh Nam Định và bác  sỹ cũng bảo U lành. Đến bệnh viện 108 – Hà Nội khám và  bác sỹ ở đây cũng bảo U lành.
    Sau đó mấy hôm thì em báo sẽ tiến hành mổ cục U  ở bệnh viện Hải Quân – Hà nội. Anh đã đến thăm khi em vừa mổ xong, sau đó  anh kết thúc khóa học, trở lại miền  nam nên anh em mình không còn gặp nhau  nữa.
     Tháng 5 năm 2003, anh được gia đình thông báo : Sau gần 02 tháng, em  mổ cục  U thì tại vị trí U ban đầu đã xuất hiện một cục U khác, đưa lên khám tại bệnh  viện K – Hà nội thì bác sỹ bảo ung thư.
    Anh xoay xở được hơn hai triệu đồng, trở về quê để đưa em đi bệnh viện. Ngay lúc đó, cái cảm giác mất em đã xuất hiện  trong tâm trí của anh. Sau khi em nhập viện, anh lại trở vào nam để tiếp tục cuộc  mưu sinh của chính mình.
    Ngày 22 tháng 12 năm 2003, tức ngày mồng một tháng 11 âm lịch , gia đình báo  tin em mất.
    Anh đành bất lực đứng nhìn trời đất mà không nói được lời nào. Anh  đã không có đủ điều kiện để trở về quê nhà đưa tiễn em lần cuối.
     Hôm nay, dù cuộc sống vẫn luôn gặp khó khăn nhưng anh có được ngày hôm nay  là  nhờ  em – khi còn sống đã có tấm lòng biết hy sinh cho người thân. Thực lòng mà nói: Em mất đi đã để lại cho anh nhiều buồn đau quá sức. Hai người con của em đứa ở nam, đứa ở bắc trong cảnh thiếu vắng người mẹ đã cắt ruột sinh thành, mà anh không thể làm gì được.
    Đã nhiều lần anh tự đặt câu hỏi tại sao?
   Tại sao bác sỹ của  các bệnh viện Thái Bình , Nam Định, 108 khi khám cho em đều chuẩn đoán  U  lành,  để rồi sau khi bệnh viện Hải Quân tiến hành mổ cục U , thì sau đó  bị biến  chứng, di căn?
    Có phải trình độ của các bác sỹ có vấn đề hay số mệnh của em đã  hết?
      Anh đã mất khá dài thời gian để đi tìm câu trả lời cho những băn khoăn đã đặt ra.
     Và cuối cùng cũng tìm ra được đáp án.
    Đó là  cục  U ở chân em là U trung tính. Tức trong đó đã có  chứa sẳn tế bào ác tính. Do khi thăm khám, chuẩn đoán không biết vì thiểu năng về nhận thức hay vô cảm về nghề  nghiệp mà  các  bác sỹ  đã  không nhìn thấy có tế bào ác tính đang nằm trong đó nên chuẩn đoán là U lành. Và cho chỉ định mổ.
    Nhưng khi mổ thì dao kéo đã đụng đến tế bào ác tính , điều đó đã làm cho tế bào này nỗi cơn  thịnh nộ , biến chứng di căn  …Và đó là nguyên nhân dẫn đến cái chết của em.
   Vậy phải chăng em chết là do bác sỹ?
    Riêng anh, anh cho rằng do số mệnh của em đã hết nên dẫn đến việc các bác sỹ  khi thăm  khám chuẩn đoán bệnh cho em đã không thể nhìn thấy tế bào ác tính nằm  trong cục U nên đã chỉ định mổ. Đó là cách mà tạo hóa chấm dứt sự sống của em.
    Chứ bản thân em hoàn toàn không phải chết vì bệnh ung thư. Vậy nên , em hãy  thanh thản hóa thân vào đất mẹ với muôn đời yên nghỉ vĩnh hằng.
    À! Anh xin lỗi!
    Hồi nảy giờ cứ mãi mê sống trong quá khứ mà quên chuyện hiện tại.
    Anh xin thông báo với em rằng: Người Cha kính yêu của chúng ta đã từ giả cuộc ngao du trần thế vào lúc 09 giờ 10 phút ngày 11 tháng 11 năm 2014, tức ngày 19 tháng 9 Nhuận năm Giáp Ngọ, sau khi ông đã hoàn thành cao cả nhiệm của của mình. Ở đâu đó trong cõi hư không, nếu em có gặp thì kiếm cho Cha một xị rượu thật ngon và dĩa mồi thật hấp dẫn để Cha nhâm nhi cho thỏa chí !
    Hôm Cha mất, chồng em có vào chịu tang, khăn chế (Dù đã có lại vợ, con). Đó là một hạnh phúc lớn của gia đình mình . Các con của em đã quy về một mối. Và học hành cũng được.
   Thôi thư đã quá dài, anh xin ngừng bút! Hẹn gặp lại em khi anh đã hoàn thành sứ mệnh mà tạo hóa đã ban!
    Chào em!
                        Cõi dương trần ngày 14 tháng 01 năm 2015


Thứ Hai, 12 tháng 1, 2015

YÊN NGHỈ

Phận làm con không biết làm sao cho phải đạo, khi cha mẹ già từ giả cuộc đời để lui về an nghỉ với hư không!
Một nấm mồ đất hay lăng mộ chạm đá , khắc rồng...cũng không phải là điều con báo hiếu.
Thấu hiểu và nắm rõ điều đó nên con - với tư cách con trai trưởng - đã hoàn thành tâm nguyện của Cha. Cha thanh thản đi về với lòng đất mẹ bao nhiêu thì anh em con đoàn kết bấy nhiêu trong những ngày lo hậu sự. Không một tiếng ồn ào....đó là phước hạnh của đời Cha.
Kính dâng lên Cha tất cả đạo hiếu của chúng con!
Cầu mong Cha sớm được siêu thoát!



Thứ Hai, 5 tháng 1, 2015

THẾ LÀ

Thế là hắn lại làm thơ
Thế mà hắn lại lơ mơ ngủ ngày
Thế là hắn đã uống say
Thế là hắn đã trắng tay thật rồi
Thế là là thế người ơi
Thế mà danh vọng hụt hơi người trèo.....
Thế là hắn nhỏ tí teo
Thế là hắn đã bỏ bèo nước trôi.
--------*******--------
Ngày 05 tháng 01 năm 2015
                                             Dương vĩnh Tuyến