Thứ Tư, 20 tháng 3, 2013

KHỐN KHỔ ĐỜI VE


Trời vừa chập choạng tối thì đã thấy có ánh sáng của đèn pin soi rọi khắp cả vườn cây, hỏi ra mới biết là có người đi tìm kiếm bắt Ve sầu lột xác.
Lạ thay mới qua hết tháng giêng , tức vẫn đang còn mùa Xuân mà sao Ve sầu lại chui lên mặt đất để lột xác?  Phải chăng đất trời đã có sự đổi thay khi Xuân chưa đi thì Hè đã đến?
Hay  do  thời tiết nắng nóng gay gắt nên Ve sầu ngộ tưởng đã đến hè nên đã tích cực chui lên mặt đất, lột xác để  cất kêu tiếng kêu đầu đời cho thỏa chí , rồi sau đó từ giã cõi đời?
Dẫu thế nào đi nữa  thì chính việc Ve sầu chui lên mặt đất để lột xác lúc này  đã làm phương hại đến nòi giống nhà Ve rồi. Bởi Ve sầu sẽ bị tiêu diệt ngay khi chưa kịp lột xác hoặc có kịp mọc cánh thì cũng sẽ chết ngay dưới cái nắng thiêu đốt của đất trời.
Chưa đến mùa hè nhưng Ve sầu đã cất tiếng kêu, phải chăng đó là sự bất thường? Nói bất thường cũng được mà nói bình thường cũng được. Bởi Ve sầu sống gần hết cuộc đời của mình dưới mặt đất, quanh năm u tối nên chẳng thấy được sự thật của cuộc đời, vì lẽ đó chỉ cần nghe cái không khí nóng nóng được thấm từ trên mặt đất xuống là lập tức nghĩ đó đã mùa hè. Vì cái sự ngộ nhận này đã làm cho loài giống nhà Ve ngày càng thiểu số.
Việc con người cất công tìm kiếm , bắt Ve sầu lột xác về làm mồi đã trực tiếp tướt bỏ của loài Ve cái quyền được kêu rồi. Đó là sự vi phạm trắng trợn quyền được kêu mà tạo hóa đã ban cho mỗi một loài.
Nghe nói Ve sầu lột xác được đem chiên lên thì là món mồi ngon tuyệt?
Không nói đến việc Ve sầu lột xác có làm mồi ngon hay không nhưng điều rõ ràng nhận thấy nhất đó chính là: Do thời  tiết nắng gắt nên có thể Ve sầu lầm tưởng đã đến Hè nên đã cố chui  lên khỏi mặt đất để kịp cất tiếng kêu ve ve….
Loài Ve nếu có nhận thức lầm tưởng  thì cũng  dễ chấp nhận, bởi dù sao nó cũng đem lại cho những con người thích cái  món chiên giòn Ve sầu lột xác, còn quả thật nếu con người  mà lầm tưởng về nhận thức là một sự đại tai hại lớn….
Tuyến điên

Thứ Sáu, 15 tháng 3, 2013

TẢN MẠNG VỀ MỘT CƠN MƯA


Rầm …rầm…rầm.. những tiếng sấm bất ngờ phát ra trong không trung, hay nói đúng hơn là từ phía trên trời cao, tiếp đến mây trời nhanh chóng  chuyển  từ màu trắng của sự nắng gay gắt sang màu đen , rồi gió lập tức xuất hiện …sự xuất hiện của gió đã góp phần đưa mây đen bao phủ khắp bầu trời, ai ai cũng tin và tin chắc rằng: Sẽ có mưa lớn !
Trong cái sự nắng nóng gay gắt mà có được một cơn mưa, cho dù là nho nhỏ  thì quả thật tuyệt vời. Bất giác, tôi nhìn thấy mọi vật từ cỏ cây, côn trùng…cho đến Người  đều cảm thấy vui sướng, nhẹ nhỏm vì chuẩn bị có được một sự đổi thay từ không khí nóng rát của cái thời tiết 35 -37 độ sang sự mát mẻ, ẩm ước khi có mưa. Vâng, tấc cả đều tin như vậy, chỉ trừ những sinh linh vô cảm.
Đùng một cái, mây  trời lại chuyển từ màu tối Đen sang màu Vàng, cùng lúc gió nổi lên mỗi lúc một mạnh, lúc này có ai đó nói: Thôi chết rồi! Trời làm dữ vậy mà không mưa rồi! Người này nói: He  vàng thì gió, He  đỏ thì mưa. Trời đang chuẩn bị mưa mà xuất hiện He  vàng thì chắc chắn hết mưa, cho dù mây trên trời có màu đen đen đến cực đại đi nữa.
Quả thật, sau đó trên bầu trời, mây đen dần dần nhường chổ cho mây trắng…như vậy, là thời cơ có sự thay đổi của thời tiết đã không xảy ra.  Tấc nhiên, trời không mưa thì cái thời tiết nắng gắt vẫn được duy trì và vạn vật, sinh linh vẫn phải tiếp tục chịu đựng sự nóng rát của thời tiết.
Thế nhưng, cuối cùng thì một sự kiện đã xảy ra  mà không ai ngờ tới! Đó là sau khi mây đen tan đi khoảng 30 phút, bỗng nhiên, có tiếng ào ào từ xa vọng lại, tức tốc gió nỗi và lúc này chính gió, chính gió là nhân tố đã đem mưa ở đâu đó tới…Dù  mưa chỉ diễn ra trong vòng 15 phút nhưng cũng đủ để hạ hỏa cho những sinh linh đang quá nóng do cái thời tiết nắng gắt 35- 37 độ đã diễn ra từ nhiều ngày nay.
Chứng kiến sự việc , Tuyến điên cố huy động tấc cả nơ ron của mình để viết lấy mấy câu:
Tưởng chừng như đã mây ơi
Trời đen sấm giựt liên hồi chắc mưa
Nào đâu trời chuyển  mây thưa
Gió mây đôi ngã trời chưa mưa rồi
Nhắm mắt tìm  hạt mưa rơi
Mưa ơi mưa có thương người trầm luân!
Ngày 15/3/2013
Tuyến điên

Thứ Tư, 13 tháng 3, 2013

CHUYỆN XƯA


Chuyện ngày xưa, xưa đến nỗi không ai còn nhớ thời gian, không gian, địa điểm…chỉ biết rằng: Ở đâu đó trên trái đất này, có ông A Mít cùng với vợ và các  con , quanh năm suốt tháng, đầu tắc mặt tối, lam lũ cù đày, cật lực làm thuê cuốc mướn để tìm  kiếm sự sinh tồn; đã qua gần hết đời người rồi mà  cơm ăn hàng ngày của gia đình ông A Mít  vẫn do người nhà ông chủ nấu; nhà ở che  mưa tránh  gió vẫn do ông chủ làm, tài sản duy nhất và đáng giá nhất mà gia đình ông A Mít  có được chính là những bộ quần áo cũ kỹ, rách rưới mà họ đang mặc trên cơ thể mình.
Trong suốt hành trình làm thuê cuốc mướn để sinh tồn đó, ông A Mít  đã gặp được một ông chủ có tấm lòng Từ Thiện. Ấy là sau gần 20 năm, làm thuê cho ông chủ, đến một ngày nọ, ông chủ thấy hoàn cảnh gia đình ông A Mít  thật đáng thương!
Vì vậy, ông chủ đã  cắt cho gia đình ông A Mít  một mảnh đất đủ để cất lên một cái Chòi làm nơi cư trú, núp mưa, tránh nắng qua ngày. Không chỉ cho đất mà ông chủ còn bỏ tiền ra mua vật liệu xây dựng , kêu thợ  đến  xây dựng nhà cho ông A Mít.
Cuộc đời của gia đình ông A Mít tưởng chừng như đã sang trang, đặc biệt là ông A Mít! Ông mừng ra mặt, khi tuổi đời của ông đã sấp xỉ về với đất rồi mới có được một căn nhà che mưa, tránh  nắng. Ông thầm mừng, vì từ đây,  gia đình ông đã có thêm một tài sản đáng giá và quý giá…
Đùng một cái, ông  nhận được giấy mời của chính quyền sở tại, qua đó xử phạt ông  số tiền rất lớn và buộc phải tháo dỡ nhà cửa, công trình xây dựng , với lý do: Ông đã  xây dựng nhà ở không có giấy phép xây dựng và đất xây dựng nhà không có giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, không có diện tích đất được xây dựng…Nếu không tự nguyện tháo dỡ trong thời hạn cụ thể thì sẽ bị cưỡng chế.
Ông A Mít ngẩn mặt lên trời mà  than : Trời ơi là trời! Đời con nay đã gần hết cuộc đời, trong quảng đời đó con chỉ  biết làm thuê kiếm sống chứ có được học hành gì đâu, có biết  luật pháp luật phiết là gì đâu mà biểu con phải đi xin phép xin tắc trước khi xây dựng !
Rồi ông lại quỳ xuống đất mà vái rằng: Đất ơi là đất! Trong suốt thời gian con đứng được trên mặt đất này, con có được sở hữu hạt đất nào đâu mà biểu  con phải có quyền sở hữu, sử dụng thì mới được xây dựng nhà ở! Chính cái nhà  mà con  đang cư trú đây là do ông chủ cho mảnh đất và bỏ tiền ra xây cho con đó !… Không biết lời của ông A Mít có đến được Trời, xuống được Đất, hay không ? nhưng cuối cùng  ông  cương quyết không tự tháo dỡ nhà ở của mình, vì bây giờ mà tháo dỡ thì ông ở đâu?
Rồi chuyện gì đến phải đến, vào một hôm đẹp trời, khi bóng hoàng hôn vừa lặng tắc, tức thì nhà đương cục đã đưa xe ủi, lực lượng đến thực hiện việc cưỡng chế san bằng ngôi nhà mà ông A Mít cùng với các thành viên đang cư trú…Thế là  gia đình ông A Mít trở lại cuộc sống xưa.
Sau khi nhà ở của gia đình ông A Mít bị san ủi, ông chủ đã tự làm đơn gửi đến nhà đương cục, không biết ông chủ nói gì nhưng sau đó, nhà đương cục đã ra lệnh cho các tổ chức thành viên thực hiện quyên góp, xây dựng cho gia đình ông A Mít một căn nhà và gọi đó là: NHÀ TÌNH THƯƠNG và cấp cho gia đình ông một quyển sổ có hai chử: Hộ Nghèo với mức trợ cấp hành tháng là 180.000đ.
Chuyện xảy ra đã bao năm rồi không rõ, nhưng hình như ngày nay, đâu đó vẫn còn cảnh những ngôi NHÀ TÌNH THƯƠNG  và những gia đình đang yên ổn làm ăn bằng chính công sức lao động, mồ hôi xương máu của mình thì bỗng chốc  bị buộc trở thành Hộ Nghèo bằng  những cách thức  tương tự.
Tuyến điên

Chủ Nhật, 3 tháng 3, 2013

LÀM SAO TA CÓ THỂ








Làm sao ta có thể
Gột rửa những vết nhơ
Đã đeo bám vật vờ
Trên cơ thể
Suốt mấy mươi năm qua
Với  hương mùi  xú uế
Mà mũi đã quen hơi?


Làm sao ta có thể
Từ bỏ những đặc quyền
Mặc thiên hạ đảo điên
Trong vòng xoay quằn quại?

 Làm sao ta có thể
Xóa bỏ bản thân mình
Dù có đẹp có xinh
Hay có nguyền có tật?


Làm sao ta có thể
Nghe được tiếng nguyện cầu
Lời  nhứt dối thương đau
Của những người mê muội?

Làm sao ta có thể
Giữ được  bản thân mình
Trước cám dỗ lợi vinh
Trước muôn hình gái đẹp?

Làm sao ta có thể
Ta có thể làm sao
Khi nước chảy đất trào
Khi lòng người bất định?
-----*****------ 
Tuyến điên, ngày 03 tháng 3 năm 2013


Thứ Bảy, 2 tháng 3, 2013

HÃY DÀNH CHO TRẺ EM NHỮNG GÌ TỐT ĐẸP NHẤT MÌNH CÓ




Câu khẩu hiệu: Hãy dành cho trẻ em những gì tốt đẹp nhất mình có.




Còn đây là những gì tốt đẹp nhất.


Còn đây là những gì tốt đẹp nhất.




Đây là những gì tốt đẹp nhất mà họ để lại cho các em. Có em nào muốn nhận không?
Chú thích: Ảnh chụp ở đoạn đầu bến phe ở giáp Đông, làng Hương cần thị xã Hương trà, tỉnh Thừa thiên - Huế.