Thứ Ba, 26 tháng 11, 2013

BIẾT RỒI CÒN HỎI

Tòa án nhân dân tỉnh X mở phiên tòa xét xử các bị cáo là người dân tộc thiểu số, bị truy tố về tội "hủy hoại rừng" .
 Mở đầu phiên tòa, chủ tọa kiểm tra căn cước của các bị cáo. 
Chủ tọa hỏi: Bị cáo C: Bị cáo cho Hội đồng xét xử biết bị cáo sinh ra ở đâu?
Bị cáo C: Im lặng.
Chủ tọa: Bị cáo cho Hội đồng xét xử biết bị cáo sinh ra ở đâu? Cụ thể bị cáo sinh ra ở chỗ nào?
Bị cáo C: Đưa tay gãi gãi vào tai , miệng ấp úng. 
Thấy vậy, chủ tọa hỏi tiếp:
Bị cáo có nghe được tiếng Kinh không?
Bị cáo: Dạ nghe được.
Chủ tọa: Vậy bị cáo trả lời câu hỏi của Hội đồng xét xử đi!
Bị cáo: Thưa Hội đồng xét xử! Nơi bị cáo được sinh ra nó giống với nơi chủ tọa phiên tòa được sinh ra đó. Chủ tọa phiên tòa đã biết rồi lại còn hỏi, có phải chủ tọa muốn  làm khó bị cáo hay không?
 Bị cáo nói ra điều này thấy xấu hổ  lắm... 
---------------*******-----------
Ngày 26 tháng 11 năm 2013
Tuyến điên

Thứ Năm, 14 tháng 11, 2013

THƠ GỬI NGỌC HOÀNG

Gửi Ngọc Hoàng câu thơ con vừa viết
Tại xứ quê hương đất chốn Hương Cần
Giữa ban ngày trời nắng gió thanh thanh
Bỗng nước nổi nước dâng lên lênh láng
Từ nhà cao cho đến vườn ruộng cạn
Chỉ một màu ai ải nước lụt dâng
Ngài có biết không?
Người dân quê hương con khổ cực muôn phần
Cơn bão HaiYan chưa vào nhưng người người đổ xô đi chợ
Mua vơ vét những món hàng có thể
Không cần quan tâm đến việc còn thời hạn sử dụng hay không!
Chuyện nực cười từ miền đất xa xăm
Hai vợ chồng nọ còn ba trăm ngàn tiền mặt
Đem mua tất ba thùng mì tôm thủ sẳn
Phòng chờ khi nước nổi bão lay...
Oái ăm thay
Cơn bão đã không vào mà tiền lưng lại hết
Nên hôm nay có người người cạn kiệt
Chỉ biết ăn mì tôm để tạm sống qua ngày...
Thư viết đến đây
Con xin ngừng bút
Xin Ngài mở mắt xem các hình kèm theo!




















Ngày 14 tháng 11 năm 2013
Tuyến điên

AN PHẬN


VÔ VỌNG