Thứ Sáu, 21 tháng 6, 2013

TIẾC THƯƠNG MỘT THUỞ LÒNG TA NGẬM NGÙI






Trời lại đầy mây, chuẩn bị mưa. Đang ngồi, suy nghĩ bân quơ thì thằng bạn gọi, rủ đi nhậu. Hắn nói: Trời mưa, không có việc gì làm thì đi kiếm cái gì đó lai rai cho đở buồn.
Tôi nói: ok.
Hắn nói: Ra quán  TRỜI ƠI  nhé!
  Vào quán, hắn kêu chủ quán cho 01 chai  Gò Đen, một dĩa ngà voi chắm chao….
   Hắn rót ly rượu đầu tiên, đổ xuống đất, miệng cất hứng:
                          Nhất ly  vái lạy  đất  trời
           Đừng nên mưa nữa cho đời tươi xanh.
Tôi nói: Ấy chết. Làm gì mới ly đầu tiên mà mày đã văng thơ rồi!
Hắn nói: Thơ phú gì đâu. Lâu lâu tập đọc cho vui ấy mà.
    Ly qua ly lại một hồi. Chợt  hắn buột miệng hỏi tôi:
   Tau đố mày tại sao mấy vị  từng làm  quan to, sau  khi về hưu lại hay viết hồi ký?
  Tôi nói: Cái đó thì có muôn vàn lý do, làm sao mà nói cụ thể được. Ủa! mà sao mày lại đố tau làm gì?  Ăn nhậu mà mày nói linh tinh, coi chừng  có  mấy chú chìm chìm núp đâu đó nghe được thì rắc rối đó.
   Nó nói: Ô! Cái thằng này. Tau có làm gì đâu mà chìm với nổi. Tau chỉ đố mày có biết vì sao mấy vị từng làm quan to , sau khi về hưu lại hay viết hồi ký không, thế thôi!
   Tôi chưa kịp nói gì thì hắn nói tiếp:
   Tau có người bà con, hình như kêu bà cố ngoại tau bằng gì gì đó. Ông mới về hưu và bắt đầu viết hồi ký. Ông ấy nói: Viết hồi ký để cho lòng thanh thản , bởi khi còn đương chức,  đương quyền  có những chuyện, những  việc mình biết  nhưng  không thể nói thật  hoặc  có những chuyện khi còn làm quan mình nói không đúng, không thật với lòng mình (tức là giả dối với chính mình) nên nay về hưu rồi thì viết (tức là nói ra) để cho lòng thanh thản…
   À! Té ra một trong những lý do viết hồi ký của những vị về hưu  là   để cho lòng thanh thản . Hay! Hay.
   Vậy thì xem ra những người từng làm quan to mà còn có một chút tâm can thì  khi về hưu  cũng  khổ  tâm nhỉ!
   Đến lúc này, hắn lại nói: Ấy chết! Đừng nói nữa, uống đi. Nói rồi, Hắn bưng ly và cất hứng đọc:
Nhị ly vái lạy người đời
Tam ly vái lạy con người chính ta
Nâng nâng chén rượu hồn hoa
Tiếc thương một thuở lòng ta ngậm ngùi.
 Thế mới biết, trong cuộc đời của mỗi con người, cho dù là quan hay tướng cướp thì cũng có những lúc con người ta chợt tỉnh tâm để suy nghĩ lại những việc của mình đã làm. Đúng là : Nhân chi sơ tánh bản thiện.
---------*****---------

Tuyến điên mò trăng đáy nước. Ngày 21/6/2013.

Thứ Tư, 19 tháng 6, 2013

BỎ VỢ

Bỏ vợ, ta lại thương con
nhưng còn níu kéo héo mòn đời ta
Lẽ đâu, trong dãi thiên hà
Càn Khôn tương hợp để ta một  mình?
Ồ không, ta thuộc chúng sinh
Không không sắc sắc biết mình là ai?
Đêm thâu thao thức canh dài
Thương con ta đã  thức  dài  canh  thâu.
Bỏ vợ thì tội cho con
ra sức  giữ lấy héo mòn thân ta
Một mai khi đã về già
Ai  đưa cơm nước ai pha chén chè?
Lòng hoài suy nghĩ mãi mê
Chuông lòng đánh động ta về cõi mơ.
Ngày 19/6/2013
Tuyến điên.


Thứ Ba, 18 tháng 6, 2013

CẢNH GIÁC VỚI VIỆC VAY TIỀN CÓ THẾ CHẤP SỔ ĐỎ

Biết bà An đang có nhu cầu vay tiền, bà Hu tìm cách tiếp cận. Bà An nói với bà Hu: Vì có việc gia đình, tôi muốn thế chấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất để vay số tiền 20.000.000đ (hai mươi triệu đồng), chị xem có ai cho vay thì vay giúp em, trong khoảng 06 tháng em hoàn lại. Bà Hu hứa tìm người cho vay để giúp bà An.
Vài ngày sau, bà Hu đến nhà bà An, đưa cho bà An số tiền  20.000.000đ (hai mươi triệu đồng),  và đưa cho bà An 03 bản hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất , bà Hu yêu cầu bà An đưa giấy chứng nhận quyền sử dụng đất  cho bà và đi cùng bà đến văn phòng công chứng để công chứng giấy vay tiền.
Bà An đọc thấy tiêu đề ghi hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất chứ không phải giấy vay tiền  nên thắc mắc, gặn hỏi bà Hu.
Bà Hu giải thích: Không , tiêu đề nghi vậy chứ không có gì đâu.  Giấy này chỉ để làm tin thôi. Sau 06 tháng, em (bà An) trả lại tiền trên cho chị thì hủy bỏ giấy này…tin lời, bà An đã đi cùng  bà Hu đến văn phòng công chứng để ký tên vào bản hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất .
Sau khi có được bản hợp đồng đã được công chứng trong tay, bà Hu thực hiện việc sang tên, xin cấp đổi quyền sử dụng đất từ bà An sang cho mình.
Sau khi được cấp đổi giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, bà Hu đã đem giấy chứng nhận quyền sử dụng đất này đi thế chấp cho bà Bậu để vay số tiền 300.000.000đ (ba trăm triệu đồng) để tiêu xài.
Đến hạn, bà Hu không có tiền trả cho bà Bậu , bà Hu liền nói với bà Bậu: Có người muốn mua diện tích đất  với giá 600.000.000đ (sáu trăm triệu đồng) chị cho em mượn lại giấy chứng nhận quyền sử dụng đất  để làm thủ tục mua bán, sau khi bán xong, nhận tiền, em trả lại cho chị cả tiền gốc lẫn lãi.
Sau khi có được  giấy  chứng nhận quyền sử dụng đất , bà Hu tiếp tục đi thế chấp cho ông Pho để vay số tiền 500.000.000đ (năm trăm triệu đồng). Sau đó trả cho bà Bậu  tiền gốc và lãi, số tiền còn lại tiêu xài.
Sau đó, lấy lý do không có khả năng chuộc lại sổ đỏ, bà Hu đặt vấn đề chuyển nhượng quyền sử dụng đất  cho ông Pho để cấn trừ số tiền đã vay.
Thấy số diện tích đất ghi trong sổ tương đối lớn, ước giá trị vượt quá số tiền đã cho bà Hu vay nên ông Pho đồng ý. Hai bên tiến hành làm thủ tục mua bán, sang tên.
Sau khi sổ đỏ được sang tên qua cho ông Pho, ông Pho tìm đến diện tích đất trên thực địa thì phát hiện gia đình bà An đang trực tiếp quản lý, sử dụng. Tìm hiểu, ông Pho được bà An biết đã thế chấp diện tích đất  cho bà Hu để vay số tiền 20.000.000đ (hai mươi triệu đồng), việc ghi hợp đồng chuyển nhượng cho bà Hu là làm theo yêu cầu của bà Hu, chứ gia đình bà vẫn  quản lý, sử dụng diện tích đất từ đó cho đến nay. Ông Pho đề nghị bà An giao diện tích đất cùng tài sản gắn liền nhưng bà An không đồng ý.
Biết mình bị bà Hu lừa nhưng ông Pho không trình báo với nhà đương cục mà lại đem giấy chứng nhận quyền sử dụng đất đi thế chấp cho ngân hàng để vay số tiền 500.000.000đ (năm trăm triệu đồng) để thu hồi vốn.
Sau khi vay tiền ngân hàng, ông Pho không trả khi đáo hạn. Ngân hàng khởi kiện ra tòa. Ông Pho đồng ý để ngân hàng phát mãi  quyền sử dụng đất  đã thế chấp để thu hồi nợ. Tòa án công nhận sự thỏa thuận giữa các đương sự bằng một quyết định.

Khi ngân hàng làm thủ tục phát mãi thì gặp sự chống đối của gia đình bà An. Lúc này ngân hàng mới vỡ lẽ…

Thứ Sáu, 14 tháng 6, 2013

CÂY XANH CHẾT ĐỨNG CHIM CU LẠNH MÌNH





Trời mưa gió thổi mây bay
Nước tuôn tầm tả nước này đâu ra
Lục tìm Văn – Phú – Thi – Ca
Sâu sâu trong cỏi sơn hà đó con.
À ơi... tiếng mẹ véo von
Con ơi hãy ngủ mẹ còn hát ru
Hát ru lời hát mùa thu
Cây xanh chết đứng chim cu lạnh mình.
Lạnh mình mẹ lạnh tới tim
Đưa tay quờ quạng  tìm tìm lửa than
Lửa đang rực cháy than hàn
Thương con mẹ hát nhẹ nhàng gió thu.
Ngày 14/6/2013

Tuyến điên

Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2013

TRÁI ĐẤT TRÒN







Thực ra, ai ai cũng biết : Trái đất tròn. Vậy Tuyến điên tôi đây viết làm gì? Có phải vì điên nên lại lảm nhảm không? Cũng có thể đúng mà cũng có thể không.
Chết cha! Đúng là tôi lảm nhảm thật.
Chuyện có gì đâu mà phải quan trọng hóa đến vậy!
Ồ không. Đó là chuyện bình thường và không có ai làm cho nó trở thành quan trọng cả.
Vậy thì chuyện gì?
Chuyện là thế này:
   Cách đây 15 năm về trước (1998), tôi may mắn được nhận vào làm việc ở một cơ quan nhà nước, sau 02 năm mang tấm bằng đại học đi lang thang trên ½  miền đất nước.
   Thú thật, trong hoàn cảnh 03 không: Không tiền; không người thân, không nhà cửa, một mình, một ngựa lang thang xứ người…với tài sản đáng giá duy nhất là tấm bằng đại học mà  bản thân phải mất  05 năm - Ăn như tu-  Ở như tù - Nói chuyện thì giống lãnh tụ - mới có được; mà được tuyển dụng vào làm việc trong cơ quan nhà nước thì quả thật là: Phúc muôn đời của tôi.
   Công việc thi tuyển công chức đã thực hiện xong. Tôi được xếp làm thư ký và hưởng 85% lương tối thiểu trong hạn định.
   Sau khi hết thời hạn thử thách từ tháng 10 năm 1998 đến ngày 07 tháng 3 năm 2000. Sáng ngày 07 tháng 3 năm 2000 (thứ hai), trong buổi họp cơ quan đầu tuần, ông Ph.. thủ trưởng cơ quan tuyên bố: Kể từ giờ phút này, ông T, ông V, ông Tuyến nghĩ làm việc. Ông T, ông V chuyển giao hồ sơ công việc lại cho đ/c Tr, ông Tuyến chuyển giao lại cho đ/c Nh…
   Điều may mắn cho tôi là dù bị ông Ph..đuổi việc bằng lệnh miệng nhưng vẫn được chiếu cố cho hưởng thêm 02 tháng lương, tức lương tháng 4, 5 năm 2000.
   Kể từ ngày 07 tháng 3 năm 2000, tôi trở thành kẻ “đi lang thang giữa cuộc đời”.
   Quý vị có biết! Bạn hữu có hay!
   Khi bị đuổi ra khỏi cơ quan , tôi như người rơi tự do. Không có việc làm đi đôi với không có chổ ở. Vì khi vào làm việc tại cơ quan thì có chổ ở tập thể.
   Điều đó chưa phải là chuyện hệ trọng đối với tôi. Chuyện hệ lụy nguy hiểm nhất đến với tôi là các bạn học của tôi đã cho rằng: Tôi bị đuổi là do qua mặt lãnh đạo, chứ không có lý do gì khác, vì tôi có bằng đại học chính quy, có chuyên môn…thì làm sao bị đuổi?. Hầu như những người bạn đều không tin, không nghe tôi nói về lý do bị đuổi việc.
    Không giải thích được cho bạn bè về việc  bị đuổi khỏi cơ quan, tôi đành xa lánh, đi tìm kiếm việc khác để làm nhằm duy trì sự sống. Tôi đi phụ hồ, đi phụ bán cám gạo, đi làm bảo vệ…và một câu chuyện đã xảy ra khi tôi đi phụ bán cám gạo. Đó là:
   Có một phụ nữ, vai đeo túi “e viet nam” vào quầy quán, bà ta nói với chị chủ: Tướng mạo của chị vậy sao lại bán cám gạo? Rồi bà ta giới thiệu bà có khả năng coi chử ký rất hay, nếu muốn để bà coi cho chị chủ một quẻ!
   Nghe bà ta thao thao bất tuyệt, tôi mở miệng nói: Chị nói chị coi chử  ký hay? Vậy tôi nói thế này nhé! Chị đã anh hùng thì không sợ không có đất dụng võ. Bây giờ chị coi cho tôi một quẻ với điều kiện: Nếu coi đúng thì tôi trả tiền, còn nếu sai thì thôi!
   Tôi vừa nói xong, người phụ nữ nói: Tưởng em nói sao chứ nói vậy để chị coi cho em một quẻ. Nói xong bà rút trong cặp túi evietnam ra một quyển tập và một cây bút bi, đưa và nói tôi ký tên và năm sinh vào. Tôi ký tên hùng , sinh năm dậu. Thế rồi, bà cầm tay tôi thao thao bất tuyệt, hết cầm tay trái sang cầm tay phải. Để cho bà nói khoảng 30 phút, tôi nói: Ủa! sao chị nói chị chỉ coi được chử ký còn chỉ tay thì không coi được, mà sao hồi nãy giờ chị toàn cầm tay tôi để coi không vậy?
Nghe vậy, bà bỏ tay tôi ra và cầm tờ giấy có chử ký và năm sinh mà tôi vừa ghi lên và nói: “Em vì hoàn cảnh gia đình nên học hành không đến nới đến chốn. Nếu em được học hành đến nơi đến chốn thì em đi nước ngoài rồi”.
Bà vừa dứt lời, tôi liền nói: Thôi! Chị dừng được rồi. Và đứng dậy đi lấy cái ly rót ra một ly nước lọc, mời bà uống và nói: Tôi nói chị đừng buồn, chứ chị nói không đúng câu nào cả. Nói rồi, tôi  đến cái túi “gia tài” của mình lấy ra cái bằng đại học, đưa cho bà xem và nói: Chị có thấy cái gì đây không? Bằng đại học chính quy đó.
Bà lẳng lặng đi ra khỏi quầy quán mà không nói thêm điều gì.
Ái chà! Tuyến điên kể chuyện vu vơ làm gì . Đừng ngụy biện nữa Tuyến điên ơi! Hãy nói toạc  móng heo ra là: Tuyến điên tôi bị ông Ph – thủ trưởng cơ quan đuổi việc là do không có năng lực, à quên: năng lượng. Thế thôi.
Nói vậy, thì chuyện Tuyến điên bị đuổi việc cách đây 15 năm có liên quan gì đến chuyện trái đất quay quanh mặt trời và tự quay quanh mình, mà gọi: Trái đất tròn?
Xin thưa! Nói trái đất tròn không phải nói chuyện hình thù của trái đất mà là có những chuyện, tưởng chừng không bao giờ có thể gặp lại, thế nhưng đùng đùng nó quay lại.
Chuyện thế này:
   Sáng nay ngày 07 tháng 6 năm 2013, lúc 09 giờ sáng, khi đang ngồi trước máy tính để lướt internet thì Tuyến điên tôi thấy có người đi vào văn phòng. Ngước mặt nhìn, thì ra đó là B…người từng làm chung ngạch thư ký với tôi 15 năm trước đây.
Sau một hồi trò chuyện, B hỏi tôi: Anh có tin quả báo hay không?
   Tôi nói: Có  chuyện gì  đâu mà tin quả báo. Chú tin quả báo là có thể do chú đã làm những điều gì đó không đúng nên lương tâm cắn rứt thì cho đó là  quả báo thôi!
   B.. nói: Trước đây em có lỗi với anh!
   Khi nghe câu này, Tuyến điên tôi nói: Ấy chết! Chú làm gì mà có lỗi. Lúc đó, chú cũng chỉ là viên thư ký quèn như anh thôi thì làm gì được mà lỗi phải. Anh nói thật: Nếu ông Ph..là người lãnh đạo có lương tâm, đạo đức, năng lực, trình độ.. thì cho dù có một mình chú hay cả vô số người như chú nói xấu về anh đi nữa thì cũng chẳng làm gì được đâu. Anh bị ông Ph..đuổi việc là do không có “tiền” chứ không phải do chú nói xấu này kia đâu, do đó đừng bao giờ áy náy chuyện đã qua làm gì!
   Nói rồi, tôi nói: À này! Lúc này chú làm gì? Vợ  con thế nào rồi?
   B ..nói cái gì đó í ới không nghe rõ…nhìn nét mặt, tôi đoán biết B …đến gặp tôi để làm gì. Từ đó, tôi chủ động nói: Chú sinh năm mấy nhỉ? 75 hay 76?
   B..nói 75. Vậy chú mới ba  mấy chứ nhiêu? 
   Vừa rồi chú có xem Nick Vujicic không? Nick không có chân, tay nhưng đã làm được quá nhiều việc lớn , chú đang còn trẻ, hãy cố gắng lên. Đừng để sa ngả nữa. Cái quan trọng là biết sai mà sửa là tốt, chỉ sợ biết mình sai mà không sửa thôi…
  Cuối cùng cái gì đến cũng phải đến. B..nói: Em không ngờ lại gặp anh trong tình trạng bây giờ, đúng là trái đất tròn. Anh cho em xin ít tiền để về thành phố!
                              Ngày 07 tháng 6 năm 2013

                                        Tuyến điên