Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2013

TRÁI ĐẤT TRÒN







Thực ra, ai ai cũng biết : Trái đất tròn. Vậy Tuyến điên tôi đây viết làm gì? Có phải vì điên nên lại lảm nhảm không? Cũng có thể đúng mà cũng có thể không.
Chết cha! Đúng là tôi lảm nhảm thật.
Chuyện có gì đâu mà phải quan trọng hóa đến vậy!
Ồ không. Đó là chuyện bình thường và không có ai làm cho nó trở thành quan trọng cả.
Vậy thì chuyện gì?
Chuyện là thế này:
   Cách đây 15 năm về trước (1998), tôi may mắn được nhận vào làm việc ở một cơ quan nhà nước, sau 02 năm mang tấm bằng đại học đi lang thang trên ½  miền đất nước.
   Thú thật, trong hoàn cảnh 03 không: Không tiền; không người thân, không nhà cửa, một mình, một ngựa lang thang xứ người…với tài sản đáng giá duy nhất là tấm bằng đại học mà  bản thân phải mất  05 năm - Ăn như tu-  Ở như tù - Nói chuyện thì giống lãnh tụ - mới có được; mà được tuyển dụng vào làm việc trong cơ quan nhà nước thì quả thật là: Phúc muôn đời của tôi.
   Công việc thi tuyển công chức đã thực hiện xong. Tôi được xếp làm thư ký và hưởng 85% lương tối thiểu trong hạn định.
   Sau khi hết thời hạn thử thách từ tháng 10 năm 1998 đến ngày 07 tháng 3 năm 2000. Sáng ngày 07 tháng 3 năm 2000 (thứ hai), trong buổi họp cơ quan đầu tuần, ông Ph.. thủ trưởng cơ quan tuyên bố: Kể từ giờ phút này, ông T, ông V, ông Tuyến nghĩ làm việc. Ông T, ông V chuyển giao hồ sơ công việc lại cho đ/c Tr, ông Tuyến chuyển giao lại cho đ/c Nh…
   Điều may mắn cho tôi là dù bị ông Ph..đuổi việc bằng lệnh miệng nhưng vẫn được chiếu cố cho hưởng thêm 02 tháng lương, tức lương tháng 4, 5 năm 2000.
   Kể từ ngày 07 tháng 3 năm 2000, tôi trở thành kẻ “đi lang thang giữa cuộc đời”.
   Quý vị có biết! Bạn hữu có hay!
   Khi bị đuổi ra khỏi cơ quan , tôi như người rơi tự do. Không có việc làm đi đôi với không có chổ ở. Vì khi vào làm việc tại cơ quan thì có chổ ở tập thể.
   Điều đó chưa phải là chuyện hệ trọng đối với tôi. Chuyện hệ lụy nguy hiểm nhất đến với tôi là các bạn học của tôi đã cho rằng: Tôi bị đuổi là do qua mặt lãnh đạo, chứ không có lý do gì khác, vì tôi có bằng đại học chính quy, có chuyên môn…thì làm sao bị đuổi?. Hầu như những người bạn đều không tin, không nghe tôi nói về lý do bị đuổi việc.
    Không giải thích được cho bạn bè về việc  bị đuổi khỏi cơ quan, tôi đành xa lánh, đi tìm kiếm việc khác để làm nhằm duy trì sự sống. Tôi đi phụ hồ, đi phụ bán cám gạo, đi làm bảo vệ…và một câu chuyện đã xảy ra khi tôi đi phụ bán cám gạo. Đó là:
   Có một phụ nữ, vai đeo túi “e viet nam” vào quầy quán, bà ta nói với chị chủ: Tướng mạo của chị vậy sao lại bán cám gạo? Rồi bà ta giới thiệu bà có khả năng coi chử ký rất hay, nếu muốn để bà coi cho chị chủ một quẻ!
   Nghe bà ta thao thao bất tuyệt, tôi mở miệng nói: Chị nói chị coi chử  ký hay? Vậy tôi nói thế này nhé! Chị đã anh hùng thì không sợ không có đất dụng võ. Bây giờ chị coi cho tôi một quẻ với điều kiện: Nếu coi đúng thì tôi trả tiền, còn nếu sai thì thôi!
   Tôi vừa nói xong, người phụ nữ nói: Tưởng em nói sao chứ nói vậy để chị coi cho em một quẻ. Nói xong bà rút trong cặp túi evietnam ra một quyển tập và một cây bút bi, đưa và nói tôi ký tên và năm sinh vào. Tôi ký tên hùng , sinh năm dậu. Thế rồi, bà cầm tay tôi thao thao bất tuyệt, hết cầm tay trái sang cầm tay phải. Để cho bà nói khoảng 30 phút, tôi nói: Ủa! sao chị nói chị chỉ coi được chử ký còn chỉ tay thì không coi được, mà sao hồi nãy giờ chị toàn cầm tay tôi để coi không vậy?
Nghe vậy, bà bỏ tay tôi ra và cầm tờ giấy có chử ký và năm sinh mà tôi vừa ghi lên và nói: “Em vì hoàn cảnh gia đình nên học hành không đến nới đến chốn. Nếu em được học hành đến nơi đến chốn thì em đi nước ngoài rồi”.
Bà vừa dứt lời, tôi liền nói: Thôi! Chị dừng được rồi. Và đứng dậy đi lấy cái ly rót ra một ly nước lọc, mời bà uống và nói: Tôi nói chị đừng buồn, chứ chị nói không đúng câu nào cả. Nói rồi, tôi  đến cái túi “gia tài” của mình lấy ra cái bằng đại học, đưa cho bà xem và nói: Chị có thấy cái gì đây không? Bằng đại học chính quy đó.
Bà lẳng lặng đi ra khỏi quầy quán mà không nói thêm điều gì.
Ái chà! Tuyến điên kể chuyện vu vơ làm gì . Đừng ngụy biện nữa Tuyến điên ơi! Hãy nói toạc  móng heo ra là: Tuyến điên tôi bị ông Ph – thủ trưởng cơ quan đuổi việc là do không có năng lực, à quên: năng lượng. Thế thôi.
Nói vậy, thì chuyện Tuyến điên bị đuổi việc cách đây 15 năm có liên quan gì đến chuyện trái đất quay quanh mặt trời và tự quay quanh mình, mà gọi: Trái đất tròn?
Xin thưa! Nói trái đất tròn không phải nói chuyện hình thù của trái đất mà là có những chuyện, tưởng chừng không bao giờ có thể gặp lại, thế nhưng đùng đùng nó quay lại.
Chuyện thế này:
   Sáng nay ngày 07 tháng 6 năm 2013, lúc 09 giờ sáng, khi đang ngồi trước máy tính để lướt internet thì Tuyến điên tôi thấy có người đi vào văn phòng. Ngước mặt nhìn, thì ra đó là B…người từng làm chung ngạch thư ký với tôi 15 năm trước đây.
Sau một hồi trò chuyện, B hỏi tôi: Anh có tin quả báo hay không?
   Tôi nói: Có  chuyện gì  đâu mà tin quả báo. Chú tin quả báo là có thể do chú đã làm những điều gì đó không đúng nên lương tâm cắn rứt thì cho đó là  quả báo thôi!
   B.. nói: Trước đây em có lỗi với anh!
   Khi nghe câu này, Tuyến điên tôi nói: Ấy chết! Chú làm gì mà có lỗi. Lúc đó, chú cũng chỉ là viên thư ký quèn như anh thôi thì làm gì được mà lỗi phải. Anh nói thật: Nếu ông Ph..là người lãnh đạo có lương tâm, đạo đức, năng lực, trình độ.. thì cho dù có một mình chú hay cả vô số người như chú nói xấu về anh đi nữa thì cũng chẳng làm gì được đâu. Anh bị ông Ph..đuổi việc là do không có “tiền” chứ không phải do chú nói xấu này kia đâu, do đó đừng bao giờ áy náy chuyện đã qua làm gì!
   Nói rồi, tôi nói: À này! Lúc này chú làm gì? Vợ  con thế nào rồi?
   B ..nói cái gì đó í ới không nghe rõ…nhìn nét mặt, tôi đoán biết B …đến gặp tôi để làm gì. Từ đó, tôi chủ động nói: Chú sinh năm mấy nhỉ? 75 hay 76?
   B..nói 75. Vậy chú mới ba  mấy chứ nhiêu? 
   Vừa rồi chú có xem Nick Vujicic không? Nick không có chân, tay nhưng đã làm được quá nhiều việc lớn , chú đang còn trẻ, hãy cố gắng lên. Đừng để sa ngả nữa. Cái quan trọng là biết sai mà sửa là tốt, chỉ sợ biết mình sai mà không sửa thôi…
  Cuối cùng cái gì đến cũng phải đến. B..nói: Em không ngờ lại gặp anh trong tình trạng bây giờ, đúng là trái đất tròn. Anh cho em xin ít tiền để về thành phố!
                              Ngày 07 tháng 6 năm 2013

                                        Tuyến điên

Không có nhận xét nào: