Hắn đang mãi làm ăn nơi chốn đất khách quê
người thì buộc phải trở về quê vì mẹ hắn đang lâm trọng bệnh. Vừa đến nơi, hắn thấy anh chị em đang
chờ sẳn, trong lòng hắn chợt nghĩ : Chắc có điều bất an. Nhưng không, khi vừa
thấy hắn, mẹ hắn đã vẫy tay kêu hắn vào
phòng , đồng thời vẫy tay bảo những anh chị em khác đi ra ngoài. Hắn vào phòng,
ngồi sát bên mẹ. Trong đầu chợt xuất hiện ý nghĩ: Có lẽ mẹ hắn thương hắn nên có
ý cho hắn tài sản hay của báu gì đó…?
Luồng suy nghĩ chưa kịp tắt thì mẹ hắn bảo hắn
cúi sát tai vào miệng bà, và hắn bất ngờ
khi nghe từ miệng mẹ hắn phát ra câu: Con không phải là con ruột của ông A –
người đang là chồng của mẹ hắn và là người từ nhỏ đến giờ hắn vẫn gọi bằng ba. Ba ruột của con là ông S quê ở làng X . Con
hãy về nơi đó để tìm nguồn cội của mình.
Nghe chưa xong lời mẹ hắn nói nhưng hắn đã như vật mất trọng lượng, toàn cơ thể
nhẹ tênh. Không biết nói gì hơn, hắn ôm chầm lấy mẹ mà khóc nức nở.
Hắn khóc cho cuộc đời của hắn. Khóc mừng cho
mẹ hắn đã nói ra cái điều mà bà đã cố giấu kín trong lòng hơn 48 năm qua. Khóc
thương cho ông A đã nuôi hắn như nuôi con của chim tu hú. Khóc cho cha hắn –
ông S – trước khi chết đi đã không biết được mặt con mình…
Vài hôm sau, mẹ hắn bình phục, hắn đi tìm
cha ruột của hắn. Khi đến làng X thì hay tin ông S đã qua đời. Và thế là hắn
lại phải khóc.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét