Còn mấy hôm nữa là đến ngày giổ của em ,
nhớ ngày đó:
Khi anh đi học đại học ở Sài gòn thì em là người đi làm thuê
cho người ta, lấy tiền phụ cấp cho anh ăn học. Hàng tháng,
anh mượn chiếc xe đạp của bạn, đạp đến nơi em đang giúp việc ở đoạn đường
Lý Chính Thắng + Nguyễn Thông quận 3 thành phố Hồ chí minh, em
đưa cho anh 250.000đ (hai trăm mươi ngàn đồng) , anh lại đạp xe về
trường đại học.
Rồi 05 năm trôi qua, anh tốt nghiệp đại học.
Ngày 30 tháng 8 năm 1996, anh được cầm tấm bằng đại học.
Ngày 01 tháng 9 năm 1996, anh lên xe đò trở về quê hương
và bắt đầu quá trình tìm kiếm việc làm.
Anh nộp hồ sơ xin việc vào huyện nhà, với hy vọng được làm
việc gần gia đình, cha mẹ, chị em...
Và hơn một lần, anh được lãnh đạo cơ quan huyện nhà mời
đến, tại đây anh được lãnh đạo tiếp và nói : Bằng cấp anh thì
đủ điều kiện để làm việc nhưng lý lịch của gia đình thì
không được. Thôi anh cố gắng chờ có sự thay đổi về chính sách.
Anh từ tốn trả lời vị lãnh đạo: Dạ, cám ơn chú! Ba cháu trước năm 1975
đi lính Việt nam cộng hòa , thuộc tiểu đoàn 3, trung đoàn 3, sư đoàn
1- Bộ binh, nay chú nói cháu cố gắng chờ đến khi có sự thay đổi
về chính sách để xin làm việc thì khác nào chờ thay đổi chế độ.
Cháu nói thật, 05 năm về trước, khi nộp hồ sơ dự tuyển sinh đại học, hồ
sơ của cháu đã được xét duyệt rất kỷ rồi đấy. Tiếc rằng, khi đó
không có ai nói cho cháu biết là lý lịch của cháu không thể theo học
đại học được! Nay chú nói lý lịch cha cháu thì cháu xin chịu.
Nói rồi, một lần nữa anh cám ơn vị lãnh đạo và xin nhận lại Hồ
sơ xin việc.
Sau đó, anh bỏ xứ ra đi, trở lại miền nam nơi anh đã có 05
năm học ở trường đại học.
Em lấy chồng và theo chồng về sống ở Nam định.
Năm 2002, anh từ Sài gòn ra Hà nội. Đến nơi, anh viết mấy dòng gửi
cho em qua địa chỉ cha mẹ cung cấp. Em và chồng đi đến trường
học thăm anh.
Em cho biết hiện ở nơi đùi chân phải, ngay phía sau đầu
gối xuất hiện một khối U. Đã thăm khám ở bệnh viện tỉnh
Thái bình rồi và bác sỹ nói U lành. Đến thăm khám tại bệnh
viện tỉnh Nam định và bác sỹ cũng bảo U
lành. Đến bệnh viện 108 – Hà nội khám và bác sỹ ở đây cũng bảo U
lành. Sau đó mấy hôm thì em báo sẽ tiến hành mổ khối
U ở bệnh viện Hải quân – Hà nội. Anh đã đến thăm khi em
vừa mổ xong, sau đó anh kết thúc khóa học, trở lại miền nam nên anh em mình không còn gặp
nhau nữa.
Tháng 5 năm 2003, anh được gia đình thông báo : Sau gần 02 tháng, em
mổ khối U thì tại vị trí U ban đầu đã xuất hiện một cục U
khác gây đau đớn, gia đình chồng đưa em lên khám tại bệnh viện
K – Hà nội thì bác sỹ bảo em bị ung thư...
Khi nghe được tin này, anh đã nghĩ cuộc sống của em không còn bao
ngày nữa. Và chính em cũng cảm nhận được sự
sống của bản thân đang cạn dần, em xin gia đình chồng cho về quê
hương để thăm cha mẹ, thực ra, như sau này em nói: Em biết mình
sẽ chết, nhưng chết ở ngoài bắc thì sẽ bị mất xác nên đã lấy cớ vào
thăm gia đình cha mẹ để được yên nghỉ vĩnh viễn nơi quê nhà.
Anh xoay xở được hơn hai triệu đồng, trở về quê để đưa em đi bệnh viện. Ngay lúc đó, cái cảm giác mất em đã xuất hiện trong
tâm trí của anh. Sau khi em nhập viện, anh lại trở vào nam để tiếp tục cuộc mưu
sinh của chính mình.
Ngày 23 tháng 12 năm 2003, tức ngày mồng một tháng mười hai , âm
lịch , gia đình báo tin em mất. Anh đành bất lực đứng nhìn trời đất mà
không nói được lời nào. Anh đã không có đủ tiền để trở về quê
nhà đưa tiễn em lần cuối.
Đã gần 10 năm, dù em không còn nửa nhưng quả thực anh không bao giờ
quên được em - Một người con quá hiếu thảo với cha mẹ, sống hết lòng với
anh chị em. Em ơi! Cứ mỗi lần nghĩ về em, thắp cho em một cây
hương...thì anh lại phải khóc...
Phải nói em mất đi đã để lại cho anh nhiều buồn đau quá sức. Tại sao
bác sỹ của các bệnh viện Thái bình , Nam định,
108 khi khám cho em đều chuẩn đoán U lành, để rồi
sau khi bệnh viện Hải quân tiến hành mổ khối U , thì sau đó
bị biến chứng, di căn? Có phải trình độ của các bác sỹ có vấn đề hay
số mệnh của em đã hết? Anh đã mất khá dài thời gian để đi tìm câu
trả lời cho những băn khoăn đã đặt ra.
Cuối cùng đi đến kết luận: Khối U ở chân em là U trung tính. Tức trong
đó đã có chứa sẳn tế bào ác tính. Khi thăm khám,
chuẩn đoán, có thể do bị thiểu năng về nhận thức và vô
cảm về nghề nghiệp hay do số mệnh em đã hết... nên
các bác sỹ đã không nhìn thấy có tế bào ác tính đang nằm
trong đó, nên chuẩn đoán là U lành. Và cho chỉ định mổ. Nhưng khi
mổ thì dao kéo đã đụng đến tế bào ác tính; điều đó đã làm cho tế
bào này nỗi cơn thịnh nộ , biến chứng lung tung ...
Và đó là nguyên nhân dẫn đến cái chết của em. Vậy phải chăng em
chết là do bác sỹ?
Riêng anh, anh cho rằng do số mệnh của em đã hết nên dẫn đến việc
các bác sỹ khi thăm khám, chuẩn đoán bệnh cho em đã không thể
nhìn thấy tế bào ác tính nằm trong khối U nên đã chỉ định mổ. Việc
bác sỹ chỉ định mổ là cách mà tạo hóa chấm dứt sự sống của em. Chứ
bản thân em hoàn toàn không phải chết vì bệnh ung thư. Vậy nên , em hãy thanh
thản để hóa thân vào đất mẹ , muôn
đời yên nghỉ vĩnh hằng.
Hy vọng linh hồn em đang ở đâu đây trong cõi hư không này nhìn thấy,
đọc được những dòng này, để sớm được vãn sanh nơi miền cực lạc!
Chào em!
2 nhận xét:
Đọc entry của bạn tôi khg cầm được nước mắt (tôi cũng đã từng bị mất mát như thế) xin được thắp nén nhang lòng chia sẻ .
Xin cám ơn chị!
Đăng nhận xét