Làng Hương Cần
Tương truyền, đất làng Hương Cần trải dài từ xứ Rột Cựa Bàu Giang cho đến Lũy tre ngang của xứ Lại Bằng.
Còn ngày nay, làng Hương Cần, thuộc xã Hương Toàn, thị xã Hương Trà, Tỉnh Thừa Thiên - Huế, gồm có 5 Giáp (Phe), gồm: Giáp (Phe) Thượng; Giáp (Phe) Tây hay Chùa; Phe Trung,; Phe Kiền; Phe Đông. Làng nằm bên bờ Sông Bồ, cách thành phố Huế khoảng 09 km về hướng Bắc, với diện tích khoảng 569 mẫu.
Nguyên thủy, có cư dân của 06 họ (lục tộc) gồm: Hồ = Dương = Trần = Nguyễn = Lê = Bùi sinh sống, cư trú trên đất của làng.
Ngày nay, ngoài cư dân của 06 họ nói trên còn có cư dân của các họ khác nhập cư cùng chung sống với cư dân lục tộc, tạo nên một cộng đồng dân cư đông đúc.
Nghề nghiệp chủ yếu của cư dân là làm ruộng.
Đặc sản nổi tiếng trên văn đàn là Quýt, Quýt Hương Cần. Nhà thơ Tố Hữu đã có lần ca tụng như sau:
"Làng ta giặc đốt mấy lần qua
mà đất Phù Lai vẫn tốt cà
mà Quýt Hương Cần ta vẫn ngọt".
Cùng với sự phát triển chung của xã hội, con đường Nguyễn Chí Thanh đã nối liền các địa phương La Vân + Hương Cần + Triều Sơn Trung....với thành phố Huế, làm cho sự đi lại của cư dân được thuận tiện hơn nhiều.
Dòng sống Bồ đoạn chảy qua làng Hương Cần, trước đây nước sạch , cư dân gánh nước sông để uống, sử dụng nấu ăn; nay do sự vô ý thức của cư dân cùng với sự thiếu quan tâm của những người có trách nhiệm cộng với việc nuôi cá lồng trên sông một cách tự phát... đã làm cho nước sông trở nên ô nhiểm nghiêm trọng...
Ngày trước, cư dân từ trẻ đến già đều hay xuống sông tắm, bơi từ bến Trâu lên bến Đình hay về Bến Cầu...còn nay thì hấu như không còn ai xuống tắm nửa,vì nước sông đã bị ô nhiểm nặng.
Còn ngày nay, làng Hương Cần, thuộc xã Hương Toàn, thị xã Hương Trà, Tỉnh Thừa Thiên - Huế, gồm có 5 Giáp (Phe), gồm: Giáp (Phe) Thượng; Giáp (Phe) Tây hay Chùa; Phe Trung,; Phe Kiền; Phe Đông. Làng nằm bên bờ Sông Bồ, cách thành phố Huế khoảng 09 km về hướng Bắc, với diện tích khoảng 569 mẫu.
Nguyên thủy, có cư dân của 06 họ (lục tộc) gồm: Hồ = Dương = Trần = Nguyễn = Lê = Bùi sinh sống, cư trú trên đất của làng.
Ngày nay, ngoài cư dân của 06 họ nói trên còn có cư dân của các họ khác nhập cư cùng chung sống với cư dân lục tộc, tạo nên một cộng đồng dân cư đông đúc.
Nghề nghiệp chủ yếu của cư dân là làm ruộng.
Đặc sản nổi tiếng trên văn đàn là Quýt, Quýt Hương Cần. Nhà thơ Tố Hữu đã có lần ca tụng như sau:
"Làng ta giặc đốt mấy lần qua
mà đất Phù Lai vẫn tốt cà
mà Quýt Hương Cần ta vẫn ngọt".
Cùng với sự phát triển chung của xã hội, con đường Nguyễn Chí Thanh đã nối liền các địa phương La Vân + Hương Cần + Triều Sơn Trung....với thành phố Huế, làm cho sự đi lại của cư dân được thuận tiện hơn nhiều.
Dòng sống Bồ đoạn chảy qua làng Hương Cần, trước đây nước sạch , cư dân gánh nước sông để uống, sử dụng nấu ăn; nay do sự vô ý thức của cư dân cùng với sự thiếu quan tâm của những người có trách nhiệm cộng với việc nuôi cá lồng trên sông một cách tự phát... đã làm cho nước sông trở nên ô nhiểm nghiêm trọng...
Nơi đây, ngày trước là Bến Đình với cây Bồ đề cổ thụ, còn nay thì nơi chứa rác thải...
Ngày trước, cư dân từ trẻ đến già đều hay xuống sông tắm, bơi từ bến Trâu lên bến Đình hay về Bến Cầu...còn nay thì hấu như không còn ai xuống tắm nửa,vì nước sông đã bị ô nhiểm nặng.
Em chừ đang ở nơi mô
Sông Bồ thôi chảy bơ vơ con thuyền
Đất trời ắt bị đảo điên
Lấp cửa Tư Hiền chặn Phá Tam Giang.
2 nhận xét:
Khong dep bang que huong minh...cam xuc yeu thuong khong sao ta het cho duoc...chuc chu nhat vui ban nhe..
Cám ơn Lê Diễm đã ghé thăm!
Là người thì ai cũng có một quê hương. Đó là nơi ghi dấu ấn của tuổi thơ...
Dù đẹp hay không thì đó cũng là quê hương.
Đăng nhận xét