Thứ Năm, 17 tháng 10, 2013

SẮP TRÚNG SỐ

Với đúc kết những gì đã xảy ra từ trước đến nay, nay tôi mạnh dạng kết luận rằng: Tui sắp trúng số.
Oách thiệt!
Không oách mới lạ.
Này nhé:
Hồi còn nhỏ, đi chăn trâu, ở ngay đầu xóm Xoài có người bán quán cóc, bánh kẹo...Trong đó có cây kẹo Cà Phê nó dài dài , ăn vào có vị đăng đắng...Giá 02 đồng. Trong lúc cho trâu nẹp dưới sông, đói quá, tui mua thiếu 01 cái kẹo để ngậm cầm hơi...
Mấy ngày sau, chưa có tiền trả thế là bà chủ quán tìm đến nhà đòi. Tui bị mẹ la cho một trận đến long óc nhức tai...
Sáng hôm sau, khi cho trâu xuống bến nẹp, có một tờ giấy bạc loại 02 đồng nổi trên mặt nước từ từ trôi về phía mình. Tui nhặt lấy và đem lên quán trả cho bà chủ. Đó là lần đầu tiên đánh dấu bước ngoặc cho những lần bị nhặt tiền dưới nước tiếp theo sau này.
Lần thứ hai:
Năm 1996, sau khi tốt nghiệp đại học ở thành phố Hồ chí Minh, tui khăn gói trở về quê hương với suy nghĩ đơn giản: Xin việc làm để gần gia đình, cha mẹ, chị em...
Giấc mộng bất thành, tháng 10 năm 1997 tui lại xách gói ra đi. Thằng em út đạp xe chở tui lên cây số 09 - nơi  quốc lộ 1A đi qua. Đi đâu? Tiếng người phụ xe hỏi. Sài Gòn. Tui trả lời.
Xe chạy qua Cầu An Cựu,  tôi nhìn xuống đường như chào tạm biệt quê hương lần cuối. Bất chợt, nhìn thấy có một người phụ nữ, điều khiển xe gắn máy chạy song song với xe khách Bắc Nam, trên áo có dòng chữ: Không đâu cho bằng nhà mình.
Tâm trạng của kẻ tốt nghiệp đại học về quê không thể và không có tiền để xin việc làm tại quê hương phải bỏ xứ ra đi cộng với sự vô tình của dòng chữ trên áo người phụ nữ đã làm cho sự buồn trong tui xuống đến đỉnh vô cực.
Vô lại Sài Gòn - nơi đã 05 năm theo học, ở ký túc xá, với phương ngôn: Ăn như tu. Ở như tù. Nói chuyện giống lãnh tụ, để làm bất cứ việc gì để sống.
Một lần, đạp xe đạp trên đường Phạm văn Chiêu hướng đề đường Quang Trung - Ngã 5 Chuồng Chó. Bánh xe cán qua vũng nước, nước dạt ra hai bên, từ trên yên xe, mắt tui nhìn thấy có một tờ bạc giấy loại 500 đồng được cuộn tròn. Xe qua khoảng 02 mét, nghĩ mình không có việc làm, không có cơm ăn nên dừng xe , đẩy lùi xe lại vũng nước để nhặt . Tay cầm tiền chao qua  chao lại cho sạch bùn đất đỏ. Vừa mở ra, thấy có 06 tờ bạc 500 đồng và 01 tờ 20.000 đồng. Lòng bỗng nhẹ tưng, đưa bỏ vội vào túi áo.
Về Bình Triệu, ghé quán chị Sương ăn cơm. Chị hỏi tiền đâu mà dính đất đỏ? Tui trả lời: Tiền em lượm đấy! 
Lần thứ 3: 
Một lần, trong túi chỉ còn đúng 1.000đồng. Mượn chú Chín chiếc xe đạp , đạp lên chợ Bình Triệu để mua bó rau muống. không biết số kiếp mạc vận hay sao mà xe trật xích  líp trong lúc trời lại mưa to. Buồn chán đời, một tay cầm lấy Cô Tăng một tay cầm bó rau muống, tui dẫn bộ đi từ Chợ Bình Triệu về Ụ Tàu. Trời mưa to, nước chảy như thác trên đường quốc lộ 13 đoạn gần ga Bình Triệu. Một tờ giấy bạc loại 10.000 đồng nổi  dài, trôi theo dòng nước chảy qua trước mặt, cúi người xuống nhặt rồi ngẩn mặt lên nhìn trời, cốt để xem có vị nào ban phát cho tui không?
Về chổ trọ, trả xe cho chú Chín (người gốc QN - ĐN) và kể lại việc lượm tiền vừa rồi. Chú gật gật đầu mấy cái và nói: Trời sanh voi trời sanh cỏ.
Lần thứ tư:
Sau mấy năm lang thang, trở về thăm quê trong mùa lụt. Giữa biển nước mênh mông chảy qua sân nhà, tui lại nhặt được một tờ tiền mệnh giá 1.000 đồng đang cuốn trôi theo dòng nước.
Lần thứ sáu: Năm 2011, cùng với đoàn đi Phú Quốc chơi. Trong khi tắm biển, tui thấy tờ giấy bạc mệnh giá 5.000 đồng đang nửa chìm nửa nổi vùi dập trong lòng  nước.
Tính đến nay, tui đã 05 lần nhặt được tiền dưới nước. 02 lần nhặt ở quê nhà, 02 lần nhặt ở Sài Gòn và 01 lần ở  biển đảo Phú Quốc. Tiếc thay, hiện chỉ còn giữ được tờ mệnh giá 1.000đ.
Từ người theo học duy vật biện chứng nhưng không biết lúc nào, tui đã tin vào định mệnh bởi những lần nhặt tiền như trên.
Nay kể ra đây những kỷ niệm đầy nước mắt và máu này để tạo cho một sự hoang tưởng tầm phào rằng: Ta sắp trúng số cho dù chưa bao giờ mua vé số.
------------******------------
Ngày 17 tháng 10 năm 2013
Tuyến điên.

4 nhận xét:

thỉ nói...

Cao số đố. Toàn nhặt được tiền (bán) phồng lông đó cha!

Unknown nói...

Cám ơn anh! Không cần biết phòng long hay gì gì ráo trọi, chỉ biết lúc đang sắp chết đói mà nhặt được , dù chỉ một đồng cũng đủ để cầm hơi cái đã. Hì..Hì..nói thiệt là nhờ rứa mà mới sống đến bây giờ để viết blog đó. Bữa nào có dịp anh ghé chổ em nhé!

BÌNH ĐỊA MỘC (Đỗ Thanh Toàn) nói...

nhưng thông qua những lần nhặt tiền như thế t/giả đã phản ảnh hoàn cảnh cuộc sống qua thời gian học tập, làm việc với đời, đồng thời nói lên tính trung thực của mình rất đáng quý đó, cầu chúc bạn sớm toại nguyện ít nhất trúng được giải nhất 20 tấm nhè nhẹ thôi!

Unknown nói...

Cám ơn anh Bình Địa Mộc! Có những chuyện có thật mà nghe qua thì không có ai tin. Chuyện em kể là 100% thật đấy.Em có sao Diêm Vương chiếu mà...hì hì...