Chuyện
xưa kể rằng:
Do thời cuộc đổi thay, cái Tham – Sân – Si cùng với sự phàm phu tục tỉu của chúng sinh ở hạ giới đã lan truyền lên tới Thiên
đình. Cho nên, ở Thiên đình đã xuất hiện một số
(chứ không phải là tất cả) vị –
vốn được coi là Vua – Chúa , đã nhiểm tính Tham – Sân – Si của chúng sinh ở hạ
giới.
Không biết từ lúc nào, bao giờ họ đã không còn quan tâm đến sự sống còn
của chúng sinh ở hạ giới , mặc dù trên mình họ vẫn đang khoát chiếc áo Vua – Chúa .
Từ đó, giữa họ không còn giữ được mối quan
hệ Vua – Chúa nữa . Dẫu rằng, hàng ngày
bọn họ đều phải vào chánh điện để chầu
và nhận chỉ thị từ Ngọc Hoàng đại đế nhưng quả thật thì giữa Vua và Chúa không
thể nhìn mặt nhau….
Từ đó xuất hiện sự mất đoàn kết giữa phe Vua và cánh Chúa. Mỗi bên đều lợi dụng chức vụ, danh tiếng của mình để trục lợi .
Sự mất đoàn kết giữa đó đã động đến
tai Ngọc Hoàng đại đế.
Để bảo vệ sự thống nhất, đoàn kết nội bộ của
Thiên đình, đảm bảo sự thống trị của Thiên giới đối với muôn loài chúng sinh ở
hạ giới, Ngọc Hoàng đại đế đã buộc phải mở cuộc họp nhằm hòa giải mối bất hòa giữa phe Vua và cánh Chúa.
Cuộc họp được chuẩn bị một cách cẩn mật, dự
kiến sẽ mở vào lúc giờ tuất ngày 30 tháng 02 năm Thiên Tuất.
Để đảm bảo bí mật, bảo vệ danh tiếng của
Thiên triều, Ngọc Hoàng quyết định sẽ họp kín.
Ngày 30
tháng 02 năm Thiên Tuất, dù chưa đến giờ tuất nhưng Ngọc Hoàng đã áo mão nghiêm
trang, chểnh chuệ trên ngai vàng để làm chủ tọa cuộc họp .
Bất
giác, từ phía cổng chánh điện có tiếng trống vang lên liên hồi….Ngọc Hoàng liền
khai khẩu : Cứ vào.
Khi Ngọc Hoàng ngẩn mặt lên nhìn thì Ngài
hốt hoảng khi thấy một con chó
cỏ đang đứng trước mặt ngài. Vừa tức giận , vừa bất ngờ, không hiểu sao đã sai quân lính canh gác vòng trong vòng ngoài, nội bất xuất, ngoại bất nhập rồi mà vẫn có con chó cỏ xuất hiện ngay trong phòng họp?
Theo bản năng, Ngọc Hoàng hỏi: Nhà ngươi từ
đâu tới?
Chó
cỏ: Dạ thưa! Chúng sinh đến từ hạ giới .
Ngọc
Hoàng: Có phải nhà ngươi là kẻ vừa đánh trống không?
Chó
cỏ: Dạ muôn tâu. Chính chúng thần.
Ngọc
Hoàng: Nhà ngươi đánh trống để làm gì?
Chó
cỏ: Dạ, chúng thần muốn khởi kiện?
Ngọc
Hoàng: Há! My muốn khởi kiện? Kiện ai? Nói đi?
Chó
cỏ: Dạ.. Dạ… Dạ con muốn kiện loài người.
Nghe
chó cỏ trình bày, Ngọc Hoàng không biết phải xử lý thế nào? Bởi loài người là
do Ngài tạo ra, truyền cho những đức tính cao siêu, có trí tuệ hơn cả muôn loài
ở hạ giới… sao nay lại bị chó cỏ kiện? Một chút
bâng quơ, Ngài bình tỉnh hỏi: My
là chó sao dám kiện loài người? Lý do vì sao? Có chứng cứ gì chứng minh
không?....
Chó
cỏ: Dạ . Tôi kiện loài người vì loài người không biết mình đang làm người. Đề
nghị Ngọc Hoàng xem xét hoán đổi lại vị trí cho loài chó chúng tôi.
Ngọc
Hoàng: Láo. My biết loài người do ai tạo ra không?
Chó
cỏ: Dạ biết.
Ngọc
Hoàng: Ai?
Chó
cỏ: Dạ chính cha mẹ họ chứ ai.
Ngọc
Hoàng: Vậy my biết ai tạo ra my không?
Chó
cỏ: Dạ biết.
Ngọc
Hoàng: Ai?
Chó
cỏ: Dạ, Cha mẹ chó chứ ai.
Ngọc
Hoàng: My nói chuyện huề vốn. Bây giờ trình bày cho tao biết tại sao my kiện
loài người?
Chó
cỏ: Dạ, Tôi thấy loài người tuy mang tiếng người nhưng họ không hơn loài chó
chúng tôi. Cụ thể: Dù chúng tôi là loài chó nhưng chúng tôi rất có nghĩa. Dù trong
bụng đói meo nhưng khi thấy chủ nhà đi làm về thì chúng tôi vẫn vẩy đuôi chào
hỏi. Chúng tôi đã chảy nước mắt khi đi qua địa điểm mà đồng loại chúng tôi bị
giết thịt. và dù có đi đâu xa nhưng chúng tôi vẫn nhớ đường cũ để trở về nhà… còn
loài người….
Ngọc
Hoàng: Còn loài người thì sao?
Chó
cỏ: Dạ. Con không biết và không có đủ ngôn từ để diễn tả cho hết nội dung muốn
nói, nhưng đại ý là vậy: Khi ở hạ giới, con có xem và thấy trên TV có phát hình ảnh một phiên tòa, trong đó người bị đưa ra xét xử đã không còn khả năng đi đứng, ngồi nữa mà nằm bất động trên cáng...Xin hỏi Ngọc Hoàng: Một con người đã hoàn toàn tê liệt, không còn khả năng nói, ngồi (chỉ còn nằm bất động như một đống thịt sống trên cáng) mà vẫn bị đưa ra xét xử công khai tại phiên tòa thì có đúng với thiên ý hay không? Và trên đường đến đây, con thấy có một người không biết
vì sao đã nằm bất động trên đường, có nhiều người đi qua nhưng không ai quan
tâm đến người đó cả. Điều này cho thấy loài người đã vô cảm với chính đồng loại
của mình. Chưa hết, con thấy có nhiều
người xúm lại bắt trói một người phụ nữ
, trong khi người phụ nữ này đang cho con nhỏ bú… đều này chứng tỏ loài người
mất tính người….còn nhiều lắm.
Dạ thưa Ngọc Hoàng ! còn nhiều ví dụ điển
hình lắm nhưng do con là chó nên bộ nhớ có hạn, không nhớ hết. Vậy kính mong
Ngọc Hoàng xem xét!
Ngọc
Hoàng: Thôi được rồi. My có trình bày gì nữa không?
Chó
cỏ: Dạ không.
Ngọc
Hoàng: Vấn đề chó cỏ nêu sẽ được Thiên triều xem xét giải quyết sau khi Ngọc
Hoàng hội ý với các Vua – Chúa. Trong khi chời đợi, chó cỏ cứ về hạ giới chờ.
Bải
triều.
Không
biết Ngọc Hoàng phán xét thế nào mà cho đến hôm nay chó vẫn là chó chứ không
thể là người được!
Tuyến
điên mò trăng đáy nước.
2 nhận xét:
"Người mất hết tính người, Chó luôn trung thành với chủ..." Vấn đề này xã hội nào cũng có, quốc gia nào cũng có...Có lẽ là 1 vấn đề nan giải, khó khăn nên đến.... Ngọc hoàng cũng.... bó tay, Vì vậy, đến nay người vẫn là người, và chó hoàn chó...Bạn k muốn hoán đổi chứ? hihii
Cám ơn bạn đã ghé thăm!
Ngọc Hoàng đã không có ý kiến thì Tuyến điên đây có muốn cũng đâu có được.Hì hì..
Chúc bạn cùng gia đình hạnh phúc, sức khỏe!
Đăng nhận xét